Hiển thị các bài đăng có nhãn Xã Hội. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Xã Hội. Hiển thị tất cả bài đăng

2010 sẽ cấm thuốc lá tại tất cả nơi công cộng trong nhà


Từ năm 2010 sẽ cấm hút thuốc lá tại tất cả những nơi công cộng trong nhà như: nhà trẻ, lớp học, rạp chiếu phim... Đây là một phần nội dung kế hoạch thực hiện Công ước khung về kiểm soát thuốc lá vừa được Thủ tướng phê duyệt.

Cũng theo kế hoạch này, từ 1/1/2010, nghiêm cấm hút thuốc lá ở các cơ sở y tế, thư viện, rạp, rạp chiếu phim, nhà hát, nhà văn hóa, các khu vực sản xuất và nơi làm việc trong nhà, nơi có nguy cơ cháy nổ cao và trên các phương tiện giao thông công cộng.

Việt Nam sẽ từng bước hoàn thiện các quy định cấm hút thuốc lá nơi công cộng, tiến tới cấm hút thuốc lá tại tất cả những nơi công cộng trong nhà vào năm 2010. Đồng thời, thực thi nghiêm chế tài xử phạt vi phạm đối với hành vi hút thuốc lá nơi công cộng.

Ngoài ra, khâu lưu thông thuốc lá từ bán buôn đến bán lẻ sẽ được kiểm soát chặt chẽ. Sau năm 2010 việc bán lẻ thuốc lá chỉ được thực hiện tại các địa điểm theo quy hoạch đã được cấp có thẩm quyền phê duyệt.

Tuy nhiên có một thực tế là, năm 2005, Việt Nam đã có nghị định 45 quy định xử phạt hành chính những hành vi hút thuốc lá nơi cộng cộng. Nhưng từ đó đến nay, quy định này vẫn bị thả nổi, không được thực hiện một cách triệt để. Nhiều người vẫn ngang nhiên hút thuốc, thậm chí là ngay dưới biển cấm. Một trong những lý do được nhiều chuyên gia đưa ra là chế tại xử phạt chưa đủ mạnh, chưa đủ sức răn đe.

(Theo Chinhphu.vn)
Read More..

Kinh hoàng một cuộc đánh ghen tàn bạo

Không những đánh đập tàn nhẫn, làm nhục và lôi một cô gái trần truồng đã bị ngất lịm xồng xộc giữa đường đá sỏi trước sự chứng kiến của hàng trăm người, những kẻ côn đồ còn đòi hành hình nạn nhân bằng cách giữ tay chân để xe ôtô cán...

Đánh ghen vì bắt gặp đang... xem tivi

Khoảng 15 giờ 30 phút ngày 30/5/2009, chiếc xe du lịch 7 chỗ ngồi BS: 37S-4401 đỗ xịch trước con hẻm số 3, khu phố 1, thị trấn Quỳ Hợp (Nghệ An). Một đoàn nam nữ vội vã xuống xe đi vào khu nhà trọ của ông Nguyễn Duy Bình. Chúng đạp tung cửa phòng số 7 xông vào thấy anh Nguyễn Huy H. (SN 1985) và chị Nguyễn Thị P. (SN 1974) đang ngồi xem tivi. Một tốp giữ chặt anh H., số còn lại lao vào chị P. đấm đá túi bụi. Nghe ồn ào mọi người chạy đến, thấy chị P. bị hành hung quá dã man nên định nhảy vào can ngăn nhưng bị một gã bặm trợn đứng án ngữ trước cửa, tuyên bố sẽ “làm thịt” đứa nào dám xông vào.

Chị P. bị xé hết quần áo, trần truồng nằm bất động trên vũng máu và nhóm người kia vẫn không ngừng đấm đá. Sợ án mạng xảy ra trong nhà mình, ông Bình cùng một số người xông vào cướp được chị P. đưa sang phòng khác đóng cửa, án ngữ phía trong. Không buông tha, chúng tiếp tục phá cửa xông vào, mặc cho chị P. van xin thảm thiết, cả bọn vẫn tiếp tục đánh cho đến khi nạn nhân ngất lịm. Chưa hết, thấy người dân kéo đến đông, chúng hô nhau đứa nắm tóc, kẻ cầm tay kéo nạn nhân trần truồng ra khỏi phòng trọ xồng xộc như kéo bao tải trên đường đá xa khoảng 50m ra nơi đậu xe.
Mình mẩy nạn nhân xây xước, máu rớm loang lổ, sự dã man chưa từng có này đã làm những người chứng kiến hết sức bất bình. Có một người dân thấy quá thương tâm đã quẳng cho chị P. một chiếc quần và đã bị đám người này rượt đánh, rất may anh ta nhanh chân chạy thoát. Bởi vậy, hàng trăm người dân cứ đứng ngây người chứng kiến đám côn đồ đánh đập, kéo lê một phụ nữ trần truồng giữa phố. Chúng quẳng nạn nhân lên xe đưa đến một bãi khai thác đá gần đó để tiếp tục làm nhục và hành hung, một số tên còn lột cả nhẫn vàng và sợi dây chuyền trị giá 13 triệu đồng của P..

Dường như chưa thỏa mãn, nhóm người này còn gọi tiếp hai gã đàn ông khác đến tiếp tục hành hạ. Cả bọn đưa nạn nhân ra khu vực cầu Dinh trên QL48 rồi bắt chị phải viết giấy nhận là “gia đình đã bắt gặp P. và H. đang trần truồng trên giường”, nếu không sẽ quẳng xuống sông. Nạn nhân thanh minh rằng “hai người chỉ là bạn bè bình thường và lúc nãy các anh chị cũng chứng kiến là đang xem tivi chứ đâu có làm gì đến nỗi phải vu oan như vậy”. Chị P. bị lôi lên xe tiếp tục chạy, bọn chúng dùng kéo gọt gần hết tóc trên đầu. Một tên tuyên bố: “Cạo trọc đầu rồi thả xuống cho xe cán chết, xe này đã mua bảo hiểm không phải đền đâu mà lo”. Chiếc xe vẫn chạy, một nhóm đàn ông lực lưỡng kẻ kéo đầu, kẻ đè chân tay cho cuộc hành quyết bằng việc cho xe cán giữa đường. Rất may, đội tuần tra CSGT phát hiện khống chế kịp thời, nếu không hậu quả sẽ không biết thế nào.

Căn phòng xảy ra vụ đánh ghen dã man.

Cần phải nghiêm trị những kẻ côn đồ

Nạn nhân P. được đưa đến Bệnh viện Nghĩa Đàn cấp cứu trong tình trạng rất nguy kịch và những đối tượng hành hung trên chiếc xe 37S-4401 bị đưa về trụ sở công an huyện để lấy lời khai với hung khí thu được là: côn điện, kéo cắt tóc, gậy gộc...

Công tác điều tra đã nhanh chóng xác định như sau: Nguyễn Huy H. quê ở thị trấn Quỳ Hợp, hành nghề lái xe, có vợ là Ngô Thị Hoa, ngụ tại khối 2, thị trấn Diễn Châu. Tuy cưới nhau chưa lâu nhưng thời gian qua Hoa nghi ngờ chồng mình có quan hệ bất chính với P. (hơn H. 11 tuổi) quê ở Diễn Kỷ - Diễn Châu, đang thuê phòng trọ buôn bán tại thị trấn Quỳ Hợp.

Sáng 30/5/2009, Hoa nhận được tin báo là H. đang có mặt tại phòng trọ của P. nên đã kêu anh trai là Ngô Quang Thanh dùng xe riêng chở thêm Nguyễn Thị Hoa (vợ Thanh), mẹ ruột là Lê Thị Quyền, dì ruột Lê Thị Thư, em rể Nguyễn Sỹ Toàn và Văn Đức Cương, em gái Ngô Thị Hường, chị gái là Ngô Thị Thái và một người bạn tên Bạch Tuyết chạy hơn 100km để “bắt tại trận”.

Lên đến nơi, tuy thấy H. có mặt ở nhà P. nhưng hai người đang ngồi nói chuyện và xem tivi chứ không có hành động nào bất chính nhưng nhóm người này vẫn thực hiện trận đánh ghen có một không hai nói trên. Biết không có bằng chứng, chúng đã buộc chị P. phải viết giấy cam đoan với nội dung vu khống nếu không sẽ giết nhưng bị nạn nhân từ chối.

Sau một thời gian củng cố hồ sơ, ngày 9/6/2009, Cơ quan CSĐT Công an huyện Quỳ Hợp đã ra quyết định khởi tố vụ án, trong đó vợ chồng tên Thanh bị khởi tố về tội “bắt giữ người trái pháp luật”, Ngô Thị Hoa tội “làm nhục người khác” và Ngô Thị Hường bị khởi tố cả hai tội “bắt giữ người trái pháp luật” và “làm nhục người khác”. Tuy nhiên với việc xử lý trên, dư luận vẫn rất bất bình vì họ đã chứng kiến Ngô Quang Thanh là một trong những đối tượng côn đồ nhất, hắn vừa là kẻ cầm đầu, lái xe, vừa là đối tượng chỉ huy và trực tiếp đánh đập nạn nhân sao lại bị khởi tố chỉ một tội danh? Có đến 10 kẻ tham gia hành hung chị P. sao chỉ có 4 người bị khởi tố? Lúc chị P. bị lôi trần truồng giữa đường, nhiều người còn nhìn thấy dây chuyền, nhẫn vàng sao không thấy đề cập?

Trả lời chúng tôi sáng 18/6/2009, trung tá Phạm Văn Hồng - Phó trưởng công an huyện Quỳ Hợp - cho biết: “Không có chuyện bao che hay bỏ lọt tội bởi hành vi của nhóm người này quá trắng trợn. Hiện chúng tôi đang tiếp tục điều tra, nếu đủ yếu tố sẽ xử lý thêm những đối tượng khác”.

Về phần mình, một cán bộ Viện kiểm sát huyện Quỳ Hợp cho rằng, việc H. và P. có quan hệ bất chính không còn chưa có bằng chứng cụ thể, nhưng hành vi đánh người, làm nhục người khác dã man nói trên cần phải được xử lý thật nghiêm khắc. Hiện vụ án đang được cơ quan chức năng tiếp tục xử lý.

Theo CATPHCM

Read More..

Hai mẹ con bị ép làm nô lệ tình dục

Mẹ phải phục vụ tới 50 người đàn ông, còn con gái cũng bị bán qua tay 10 chủ chứa. Đó thực sự là cơn ác mộng đối với hai mẹ con chị Y...
Ngày 9/6, theo tin từ Công an tỉnh Yên Bái, Phòng CSĐT tội phạm về TTXH (PC14) đã phối hợp với Công an tỉnh Lào Cai bắt giữ Triệu Thị Vân, SN 1973, trú tại xã Xuân Quang, huyện Bảo Thắng, Lào Cai, là đối tượng cầm đầu đường dây mua bán phụ nữ xuyên quốc gia. Các trinh sát đã giải cứu một bé gái bị lừa bán.

Trước đó, Đại uý Đặng Thị Chanh, cán bộ Phòng PC 14, Công an tỉnh Yên Bái nhận được điện thoại của chị Hoàng Thị C. (SN 1972, trú tại xã Minh Xuân, Lục Yên) người từng bị lừa bán và trốn được về nước. Nạn nhân này kêu cứu rằng, con gái mình tên là Ch. bị lừa bán sang Trung Quốc đã trốn khỏi động mãi dâm và gọi điện về. Tuy nhiên, Ch. đang bị bọn bảo kê săn lùng rất gấp.

Trước tình hình khẩn cấp, các điều tra viên tìm cách liên lạc với cháu Ch. qua số điện thoại di động đã được mẹ cháu cung cấp. Bằng nhiều biện pháp, các trinh sát đã xác định được nơi cháu Ch. đang ở ẩn, nên hướng dẫn Ch liên tục thay đổi địa điểm. Cuối cùng, các trinh sát đã hướng dẫn Ch. đến đồn Công an Liên Thành, thị xã Liên Giang, tỉnh Quảng Đông, Trung Quốc trình báo.

Ngay sau đó, Ch. được lực lượng Công an Trung Quốc bàn giao cho Công an thị xã Móng Cái, Quảng Ninh. Ngày 1/5, Ch. đã trở về đoàn tụ với gia đình. Sau khi Ch. được giải thoát, thấy động, Triệu Thị Vân, kẻ lừa bán Ch. bỏ trốn sang Trung Quốc, nhưng đã bị bắt giữ ngày 3/6.

Táng tận lương tâm

Vụ việc bắt đầu vào tháng 10/2008, Triệu Thị Vân, trú tại xã Xuân Quang, huyện Bảo Thắng, Lào Cai rủ rê em họ bên chồng là Lã Thị Y. sang Trung Quốc đóng chuối. Lúc này, chị Hoàng Thị C. trú tại xã Minh Xuân, Lục Yên, Yên Bái buôn bán bị thua lỗ nên cùng chị Y. đi làm thuê với Vân. Sáng 19/10/2008, Vân lừa hai chị đi theo một đối tượng tên Sển sang Trung Quốc. Chị C. bị bán sau khi Sển chiếm đoạt của chị 4.900 nhân dân tệ và bán chị Y. lấy 4.000 nhân dân tệ tiền công làm thuê. May mắn, chị C. được Công an Trung Quốc đưa về Việt Nam.

Triệu Thị Vân

Còn chị Y. bị người chồng Trung Quốc bán tiếp cho một ông chủ lò gạch. Tại đây, nạn nhân bị chủ ép “phục vụ” tình dục cho 20 công nhân của gã. Sau đó, chị bị bán tiếp vào tận tỉnh Tân Cương. Tại đây, chị Y. tiếp tục bị chủ ép quan hệ với 30 công nhân trồng cây ở trang trại. Tháng 3/2009, chị Y. bị u tử cung phải đi chữa bệnh. Lợi dụng sơ hở, ngày 12/4/2009 chị Y. trốn về Việt Nam...

Sau khi lừa được chị C., ngày 18/11/2008, Vân tiếp tục lừa cháu Ch., con gái chị C. lên Lào Cai để lấy tiền, nữ trang và điện thoại di động của mẹ cháu. Sau đó, Vân lừa bán Ch. qua tay 10 chủ chứa. Tại một “nhà chứa” ở tỉnh Quảng Đông, Trung Quốc, một khách làng chơi thương tình cho Ch. chiếc điện thoại di động và tổ chức cho cháu trốn.

Khi bỏ ra ngoài động mại dâm, Ch. đã gọi điện thoại cho mẹ ở Việt Nam. Chính vì vậy, chị C. liên lạc với Đại uý Đặng Thị Chanh - cán bộ đang thụ lý điều tra vụ “Mua bán phụ nữ” mà chính chị C. cũng là nạn nhân nhờ giúp đỡ. Điều may mắn đã đến với mẹ con chị C. qua bao nhiêu ngày đẫm nước mắt.

Theo 24h
Read More..

Chuyện của người đàn bà phạm tội hiếp dâm

Chỉ vì không còn nguyên vẹn, Ngọc đã đồng lõa với chồng trong một tội ác tày đình, gây nên cái chết tức tưởi cho một cô bé 12 tuổi.

Chuyện hiếm gặp nhưng đã xảy ra tại một xã vùng cao của một huyện miền núi ở Thanh Hóa. Người đàn bà mang trọng tội này không có vẻ gì là “vùng sâu, vùng xa”, trái lại còn tỏ ra tinh quái dù đang “yên vị” trong trại giam.

Đó là Hà Thị Ngọc, 25 tuổi ở xã Xuân Thọ, huyện Như Thanh tỉnh Thanh Hóa, phạm nhân đang thi hành án 18 năm tù ở trại giam số 5, đóng ở huyện Yên Định, tỉnh Thanh Hóa.

Từ bí mật trong đêm tân hôn


Dường như nước mắt đã cạn kể từ ngày gây tội ác, bằng giọng nói trơn tru, ráo hoảnh, Ngọc kể về cuộc đời mình như kể chuyện của ai đó mà chị ta đã thuộc lòng.



Trong khi các bạn tù cười đùa vui vẻ, Ngọc (quần đỏ) cứ lặng lẽ làm việc.

Quê ở một xã miền núi (Xuân Thọ, huyện Như Thanh, tỉnh Thanh Hóa), tuổi thơ của Ngọc đầy vất vả bởi bố mất sớm, một mình mẹ nuôi dạy đàn con nhỏ dại. Cũng chính vì thế mà chưa học hết THCS, Ngọc đã buông bút sách, ở nhà giúp mẹ. Không xinh xắn nhưng dễ coi, Ngọc được một người con trai để ý và trong một lần không kìm được cảm xúc, Ngọc trao thân cho người yêu song chuyện của họ chẳng đi đến đâu, bởi sau khi chiếm được tấm thân cô gái, anh chàng quất ngựa truy phong vào miền Nam lập nghiệp, bỏ Ngọc chơ vơ với nỗi mất mát không thể bày tỏ.

Rồi Ngọc quen Lê Quang Trường, hơn cô một tuổi, quê ở Thượng Ninh, huyện Như Xuân, tỉnh Thanh Hóa, trong một đám cưới. Năm 2003, họ nên vợ nên chồng khi Ngọc mới 19 tuổi, song số phận thật trớ trêu vì ngay đêm tân hôn, người chồng đã biết vợ không còn con gái.

Cho rằng Ngọc là loại người hư hỏng, dám lừa dối mình, Trường luôn tìm cớ đánh đập vợ tàn nhẫn, thậm chí có lần còn dùng dao lam rạch vào chỗ kín của vợ để trị tội “mất nết”. Sợ hãi, Ngọc đâm đơn ly hôn nhưng Trường tuyên bố không ly dị mà hành hạ cho “sướng” tay. Thấy con trai đối xử thậm tệ với vợ, mẹ Trường khuyên Ngọc đi trốn, song cô làm sao có thể bỏ đi khi chồng đe sẽ “giết chết cả gia đình bên ngoại” nếu Ngọc dám ra khỏi nhà một đêm. Nhẫn nhục, cô vợ đành phải ở lại, cam chịu bị đánh đập.

Trong một lần đánh vợ, Trường chợt nảy ra một sáng kiến, bảo Ngọc nếu đền bù sự dối lừa bằng cách tìm một cô gái còn trong trắng cho anh ta ngủ thì mọi sự thù hằn sẽ được hóa giải. Theo lời Trường, sau khi đạt được nguyện vọng, anh ta sẽ làm cho cô gái này biến mất khỏi trái đất và quay về yêu thương vợ, còn nếu không tìm được người “thế thân”, anh ta sẽ giết chết Ngọc.

Bế tắc và không lối thoát, Ngọc lú lẫn gật đầu nhưng gần một năm trời trôi qua, chị ta chẳng tìm được ai nên những trận đòn thù vẫn tiếp tục diễn ra.

Đến cái chết tức tưởi của bé gái 12 tuổi

Sau trận đòn thừa sống thiếu chết, chiều 17/4/2004, Ngọc được chồng đèo đi mua thuốc, lúc quay về gặp em Lê Thị Thành, 12 tuổi, người cùng xóm, đang nhảy dây, liền nảy sinh ý định độc ác. Ngọc hỏi chồng: “Em Thành có được không”, rồi khi thấy chồng gật đầu đồng ý, Ngọc liền đi tới chỗ cô bé, rủ về nhà mình chơi.

Tại đây, sau khi nấu mì tôm cho em Thành ăn, Ngọc cất giọng lừa dối: “Trên hang Rát có hòm vàng, em lên với anh chị vác về, chị sẽ cho tiền mua kẹo”. Tưởng thật, Thành chạy về nhà lấy dao quắm, rá nhựa sang nhà Ngọc cùng đi.

Trước khi đưa Thành lên núi, Trường kéo vợ vào buồng giao hẹn: “Sẽ giết chết cô bé sau khi đạt được mục đích”. Sau khi dẫn cô bé lên hang Rát, chính Ngọc đã chủ động trói cô bé, đặt nằm trên một phiến đá rồi quay ra ngoài cửa hàng, để chồng ở lại với bị hại.

Khi cô bé khóc lóc van xin, người đàn bà này trở nên vô cảm, độc ác nói: “Em hãy tha lỗi cho chị. Em chết ở đây không ai biết, cũng như chị có một nỗi khổ không ai biết được”.

Ngọc cho biết, cô đã ngồi ở cửa hang canh chừng cho chồng “hành sự”, không ngửi thấy mùi tóc, quần áo nạn nhân cháy, dù từ chỗ cô ta ngồi chỉ cách nơi chồng gây tội ác chưa đầy 20m. Và từ hôm đó, cô như người câm, khước từ mọi sự yêu thương, chiều chuộng của chồng và chỉ lặng lẽ lắc đầu trước mọi sự gặng hỏi của gia đình nạn nhân. Chỉ đến khi hai anh Hà Văn Tuấn, Hà Văn Hương, người ở thôn 1 xã Xuân Thọ lên núi bắt dơi, phát hiện xác chết trong hang Rát, Ngọc mới chợt tỉnh, vội tới công an huyện Như Xuân tự thú, chấm dứt gần hai tháng sống lặng lẽ.

Theo lời khai của cả hai kẻ này, ý định tìm người để hiếp rồi giết có từ trước Tết Nguyên đán 2003 nhưng chưa có cơ hội để thực hiện ý đồ đen tối và tàn ác này.Với hành vi hiếp dâm trẻ em và giết người, Trường bị kết án tử hình, thi hành án năm 2005, còn Ngọc cũng bị tuyên phạm tội hiếp dâm và giết người, bị phạt 18 năm tù. Nửa quãng đời trả giá cho hành động độc ác của mình, với những kẻ như người đàn bà này, cái chết tức tưởi của cô bé vô tội mãi mãi là bản án, ám ảnh chị ta đến hết đời.
Read More..

Cô gái trẻ bị người yêu giết rồi quăng xuống sông

Sáng 5/6, tại bến đò trên sông Bến Tre, thuộc khu vực phường 2, thị xã Bến Tre, một chủ ghe phát hiện bao nilon vướng vào chân vịt ghe máy. Khi chủ ghe cắt bao gỡ ra thì phát hiện bên trong có một xác người.


Xác của cô gái xấu số

Kết quả khám nghiệm hiện trường xác định nạn nhân là phụ nữ, khoảng từ 20 đến 25 tuổi, chết trong tư thế không mặc quần áo, trên cơ thể có nhiều vết thương.

Cơ quan chức năng nhận định đây là một vụ án giết người cực kỳ dã man, sau khi gây án hung thủ mang xác nạn nhân quăng xuống sông để phi tang.

Chỉ sau gần 2 giờ xác minh, Công an Bến Tre đã xác định được lai lịch của nạn nhân, đó là chị Nguyễn Thị Thuý Ngân, 19 tuổi, ĐKTT: ấp Tân Hưng, xã Khánh Thạnh Tân, huyện Mỏ Cày Bắc.


Nạn nhân Nguyễn Thị Thúy Ngân trước khi bị bạn trai giết hại, quăng xuống sông Bến Tre.

Sáng ngày 8/6 Cơ quan CSĐT Công an tỉnh Bến Tre cho biết, kẻ giết Nguyễn Thị Thuý Ngân, 19 tuổi, ĐKTT tại ấp Tân Hưng, xã Khánh Thạnh Tân, huyện Mỏ Cày Bắc (Bến Tre) đã bị bắt.

Đó là Phạm Duy Nhân, 20 tuổi, ĐKTT tại xã Hữu Định, huyện Châu Thành (Bến Tre).

Điều đáng chú và gây xôn xao dư luận tại Bến Tre đó là Nhân từng là người tình của cô gái xấu số Nguyễn Thị Thúy Ngân.

Cơ quan điều tra cho biết, ngay sau khi xác định được tung tích nạn nhân Nguyễn Thị Thúy Ngân, Giám đốc Công an Bến Tre chỉ đạo “tung” các trinh sát và điều tra viên dày dạn kinh nghiệm của Phòng CSĐT tội phạm về TTXH (PC14) vào cuộc.

Các mũi “công tác” lập tức triển khai nhiều biện pháp nghiệp vụ, kết hợp cùng Công an cơ sở, khẩn trương thu thập chứng cứ liên quan và phát động phong trào quần chúng tố giác tội phạm.

Kết quả sau gần một ngày nổ lực điều tra, Công an Bến Tre đã tìm ra được nơi nạn nhân đã tá túc trước khi bị giết hại. Đó là một căn nhà trọ nằm ở địa bàn phường 7, thị xã Bến Tre.

Người chủ nhà trọ xác định, nạn nhân trước đó có sống chung với một thanh niên tại đây. Tất nhiên, thời điểm mà các trinh sát tìm đến nhà trọ này thì thanh niên nọ đã “biến mất”. Điều này cũng rất phù hợp với kết quả khám nghiệm hiện trường.

Tuy nhiên, nhờ sự giúp súc của quần chúng nhân dân, sự nhạy bén, khôn khéo trong công tác điều tra của các trinh sát, hành tung của người bạn trai của Thúy Ngân cũng dần hiện rõ.

Sau khi lặng lẽ dọn sạch đồ đạc ở nhà trọ bỏ vào một túi nilon, thanh niên này mang về nhà bà ngoại ở xã Mỹ Thạnh, huyện Giồng Trôm (Bến Tre) gửi.


Nhà trọ nơi Nguyễn Thị Thúy Ngân từng sống chung với bạn trai Phạm Duy Nhân.

Ngay trong đêm 5/6 - tức ngày xác của Ngân được người dân phát hiện, Nhân được “mời” về trụ sở cơ quan Công an để “làm việc”. Tại CQĐT, hắn ta đã “cứng họng” trước hàng loạt câu hỏi mà các điều tra viên đặt ra.

Trước những tài liệu, vật chứng thu thập được, Cơ quan điều tra Công an Bến Tre đã ra ban hành Quyết định khởi tố vụ án, khởi tố bị can và Lệnh tạm giam…. Viện KSND tỉnh Bến Tre ngay sau đó cũng đã phê chuẩn các quyết định tố tụng của CQĐT.

Ngày hôm nay, Cơ quan điều tra đang tiếp tục làm rõ về động cơ giết người yêu của Phạm Duy Nhân.

CAND

Read More..

Một đêm làm ‘gái karaoke

Đêm đầu tiên vào “nghề” vũ nữ của tôi đã thành công ngoài dự kiến, với 500 ngàn đồng tiền “poa” và một lời mời đi khách sạn để kiếm 100 USD. Những đêm tiếp theo tôi tự thấy mình có kinh nghiệm và tự tin hơn.

Thế nhưng, thật éo le khi tôi liên tiếp bị “dội bàn” và những trận mưa đêm đã làm sàn nhảy vắng khách. Má mì tên Hà bỗng đổi thái độ, lạnh lùng “nhét” tôi vào một phòng toàn những ông say bí tỉ, thô lỗ, tục tằn và… “quậy” kinh hồn! Đêm đó tôi mới thấm thía nỗi nhục, nỗi đau của những cô gái muốn kiếm tiền từ chốn ăn chơi xa hoa, trụy lạc!

Bị "đì" vì không hối lộ cho mái mì!

20 giờ ngày 26-5-2009, tiếp tục với kế hoạch xâm nhập , tôi - giờ đây sau ba đêm “cọ xát”, đã là một cave “thứ thiệt”, uể oải bước vào phòng thay đồ, trang điểm của đào. Bà tạp vụ mà các cô gái nhảy thường gọi là “zú” đang lúi húi lau sàn nhà. Thấy tôi, bà ngước lên hỏi: “Con chưa trang điểm à? Ăn gì chưa, “zú” đi mua cho?”. “Con sợ gặp mưa lem mặt nên chưa trang điểm. Con ăn ở nhà rồi “zú”!”.

“Zú” rất tận tụy với các đào, nhất là khoản đi mua đồ ăn giúp để được “các con” tặng phần tiền thừa. Thỉnh thoảng cô nào gặp khách sộp, được “poa” từ 500 ngàn đến 1 triệu đồng đều dúi lại cho “zú” vài chục ngàn đồng. Phía sau sàn nhảy cuồng loạn vẫn có những góc khuất yên tĩnh để tình người thương cảm lẫn nhau!


Gái nhảy “vào bàn”. (Ảnh CA TPHCM)
Hai đêm liên tiếp tôi bị “dội bàn”. Chúng tôi - những gái nhảy son phấn đậm dày, áo xống hở hang, nước hoa thơm ngát, đều sướng rêm người mỗi khi được má mì gọi tên “xuống bàn”. Xuống hết cầu thang, tất cả đi theo hàng một rồi dừng lại “chào hàng” trước mặt khách. Những người đàn ông ăn mặc sang trọng, rủng rẻng tiền bạc, ngồi ngửa trên salon quét cái nhìn tò mò, lục lọi lên khắp các thân thể hở hang của vũ nữ để “chọn hàng”. Hai, ba cánh tay có thể cùng giành một cô xinh đẹp nhất. Nhiều cái lắc đầu sẽ làm tăng thêm thất vọng cho những cô bị loại.

Những cô “dội bàn” sẽ trở về phòng đào ngồi “tám” với nhau, xem xét lại dung nhan hoặc lầm rầm cầu nguyện mong may mắn hơn trong tua sau. Cô nào đanh đá, dữ dằn hơn thì lấy quẹt gaz trong túi xách ra đốt, hơ tay hơ chân để… xả xui! Các cô sẽ làm công việc này với lời cằn nhằn, trách móc chửi bới ai đó - người đang bị quy tội gây ra xui xẻo. Đó có thể là một ông xe ôm hay lái taxi vừa đưa các cô từ nhà đến ; có thể là một bà bán phấn son, quần áo, kẹp tóc hay xoài, cóc, ổi… các cô vừa mua trong ngày. Cũng có thể là chồng, người yêu hay một chủ nợ…

Cũng có cô bị “dội bàn” không trở về phòng đào mà ra luôn sàn nhảy để “tiếp thị”. Các nàng sẽ nhảy rất bốc, tạo ra những tư thế khêu gợi nhất cuốn hút cặp mắt của các quý ông đi “solo” hoặc chưa kịp gọi đào.

Phòng ôm lúc bị kiểm tra. (Ảnh CA TPHCM)

Lần đầu tiên bị “dội bàn”, tôi cảm thấy ngượng ngùng và bi quan dễ sợ! Dù đây chỉ là “dấn thân” cho mục đích viết báo, song từ trong sâu thẳm ý thức, tôi - đứa con gái luôn tự hào với nhan sắc của mình, cảm thấy tự ái ghê gớm… Những cái lắc đầu của khách bỗng mang đến cho tôi một nỗi ê chề, tức tối. Tự nhiên tôi muốn phát ghen với những đứa được chọn, muốn hét vào mặt mấy gã khách ngu ngốc rằng: “Tôi đẹp hơn mấy con nhỏ các ông chọn!”. Nhưng tôi không thể làm gì được! Tôi đi nhanh như trốn chạy vào toilet, đứng mãi trong đó với nước mắt ràn rụa…

Khi bước lên cầu thang để trở về phòng đào, tôi bất ngờ đối mặt với má Hà đang đi xuống. Má Hà hỏi tôi: “Con đi đâu mà tìm nãy giờ không thấy?”, “Dạ, con… vào toilet”. Bà Hà trừng mắt: “Toilet dưới trệt là của khách, tụi con chỉ được dùng toilet trên lầu… đúng ra con đã bị phạt, nhưng vì mới vào nên má bỏ qua cho…”!


Tôi lặng người trước những gì bà Hà vừa nói. Trong thế giới của , đến cái chỗ đi vệ sinh cũng được chia theo đẳng cấp! Tôi muốn nguyền rủa đám người đang làm chủ và quản lý này. Họ hốt bạc nhờ vũ nữ, nhưng vẫn không giấu giếm sự khinh miệt những con người sa chân làm gái nhảy! Bà Hà bỗng quay sang hỏi: “Hôm trước ngồi bàn của anh Sáu Ngân được “poa” bao nhiêu?”. Tôi đã quá ngây thơ với câu trả lời thành thật: “Dạ, ai cũng được năm trăm… má cũng được…”. Bà Hà bỗng đanh mặt, ngắt lời tôi: “Hôm đó con có xin số điện thoại của khách ngồi với con không?”. Tôi ngơ ngác hỏi lại: “Để làm gì hở má?”. Bà Hà nghiêm giọng: “Để con phải thường xuyên gọi cho họ, mời họ đặt bàn, mời họ đến đây chơi. Trong một tháng, nếu con không mời được 4 bàn khách quen thì phải… nghỉ việc!”.

Nói một hơi xong, bà nhìn tôi chằm chằm, rồi bất ngờ ngoắc tay tôi đi lên lầu. Đến trước cửa phòng đào, bà xướng tên ba cô, thêm tôi nữa là bốn. Chúng tôi đi vòng ra hành lang để đến phòng số 3. Bà Hà vừa đẩy cửa đã nghe giọng the thé của một cô gái đang hát bài “Con chim đa đa…”. Trong phòng mờ tối, chỉ có ánh sáng nhấp nháy từ màn hình tivi là chính. Không gian ngột ngạt khói thuốc lá với 6 ông và 2 cô gái ăn mặc cũng hớ hênh như chúng tôi. Bà Hà cất giọng ngọt ngào: “Mấy anh cô đơn ơi, em đem người đẹp đến cho các anh nè!”.

Quay sang chúng tôi đang đứng sắp hàng trước mặt khách, bà giục “vô đi!”. Chúng tôi chưa kịp phản ứng gì thì gã ngồi phía ngoài bật đứng lên cười ha hả: “Bạn anh say hết rồi, tụi nó ủy quyền cho anh kiểm tra trước đã!”. Gã loạng choạng bước đến kẹp cổ cô đứng gần nhất… Cô gái lùi lại, đưa hai tay lên chống đỡ. Gã lại thò tay lật tà xường xám một cô khác… Má mì cũng bị gã ôm chầm, hôn túi bụi. Bà Hà tỏ ra rất từng trải, bà hất lại mái tóc, sửa lại vạt áo vest và vẫn… cười tươi như hoa. Bà nói với “con cái”: “Vào đi, Thủy ngồi với anh áo trắng, Lan chăm sóc anh mập, Ly vào chỗ anh mệt mệt (đang xỉn, gục đầu) lo cho ảnh…”. Dường như đã thỏa mãn sau vụ “kiểm tra” nên cái gã “quậy” nhất ấy không chê em nào.

(Ảnh CA TPHCM)

Thế là bà Hà nhẹ nhõm quay đi sau khi bị ép phải uống nửa ly bia lạnh buốt. Tôi đã rùng mình và suýt hét lên khi bị “kiểm tra” nhưng vừa bị bà Hà hăm đuổi việc nên bây giờ phải cắn răng chịu đựng. Cái gã mà bà Hà bảo tôi phải phục vụ đã say mèm. Hắn vào toilet ói xong ra gục đầu, úp mặt giữa hai đùi tôi và thở ra cái mùi thật ghê tởm. Tôi đẩy hắn ra, hắn lại vạ vật ngã vào người tôi. Chẳng biết hắn say thật hay giả bộ, tôi chỉ ước được lấy đế giày gõ vào cái đầu ngu ngốc, lì lợm ấy! Các đồng nghiệp của tôi tỏ ra rất thành thạo. Họ làm nổ khăn bôm bốp và lau mặt, cổ, tay… cho các “thượng đế” của mình. Họ khui bia bóc bóc và đổ đầy các ly, tràn cả ra bàn.

Cái rổ đựng đầy ắp các hộp phô mai, bò khô, đậu phộng, bánh snack… cũng bị các cô lôi từng món ra xé, để đầy bàn. Con nhỏ Ly ngồi cạnh tôi nói nhỏ: “Ráng sao cho đủ hai thùng, ít quá là bị quản lý mắng đấy!”. Ly cũng đang co kéo với ông mập của nó. Lão cứ nằng nặc đòi “mua” bộ đồ nó đang mặc trên người. Có lúc lão đã kéo tuột quai áo của nó xuống khỏi ngực rồi cười hô hố, vồ vập. Hai cô gái đi cùng mấy gã này nhìn vào đủ biết dân chơi, có thể các ông cặp lôi theo từ một quán nhậu ở tăng trước. Thế mà lạ lùng thay, cả hai cứ khinh khỉnh nhìn chúng tôi bằng ánh mắt của những bà chủ. Tôi cảm thấy chóng mặt và buồn nôn dữ dội.

Tôi đã mấy lần muốn đứng lên vào toilet. Nhưng bất ngờ gã mập xoay ra nằm ngửa, gối đầu trên hai đùi của nhỏ Ly. Một chân gã thõng xuống ghế, chân hộ pháp còn lại với đôi vớ hôi rình, gã ngang ngược gác lên vai tôi. Không còn kềm chế được nữa, tôi nghiến răng véo một cái thật mạnh vào bắp chân gã. Gã nhổm người, rút chân, bật dậy. Tôi nghĩ gã có thể điên tiết tát tôi. May quá Ly đã cứu bồ bằng cách ngã người vào lòng gã, nhõng nhẽo: “Anh! Mình lo chuyện nhà mình đi, hàng xóm làm gì kệ họ”… Gã bật cười ha hả và cầm ly bia ực cạn.

Tôi bị ép uống bốn năm ly bia, lại phải ngồi làm chỗ dựa cho “thượng đế” đang say xỉn của mình. Bụng tôi căng lên, đau quặn. Thế mà tôi phải ráng chịu trận suốt 3 tiếng đồng hồ. Gần nửa đêm, đám khách bê bối này mới xiêu vẹo đứng lên rời bàn. Đám gái nhảy ế độ bị “đì” xuống phòng phục vụ mấy gã say xỉn, thô lỗ được “poa” mỗi em 200 ngàn đồng. Một đồng nghiệp lại rủ tôi đi khách sạn. Tôi nói với nó: “Trông mấy lão này gớm ghiếc quá”…

Nó thở dài: “Chỉ được nửa giá so với khách dưới . Nhưng tháng này em kẹt quá! Chị không đi thì em rủ người khác”… Đêm đó khi trở về nhà, tôi rã rời buông mình xuống giường. Ngủ không được, tôi lấy tờ 200 ngàn đồng mới được “poa” lúc tối ra ngắm nghía. Nhớ lại những gì vừa trải qua, tôi thật sự khiếp sợ. Nghĩ tới những đứa bạn cùng ngồi phòng lúc nãy, giờ đang tiếp tục “cày” tăng hai với mấy gã bợm nhậu trác táng ở khách sạn, tôi bỗng thương tụi nó ứa nước mắt. Cùng phận gái với nhau!

Một đêm mất ngủ cũng giúp tôi sáng ra được nhiều vấn đề. Tôi đã hiểu tại sao bà Hà cùng ngồi nhận tiền “poa” với tôi mà lại không biết tôi được “poa” bao nhiêu, cứ theo hỏi hoài? Đó chính là cách bà nhắc nhở tôi rằng: “Má cho con vào bàn khách xịn, được đối xử nhẹ nhàng, được “poa” đẹp, mà sao con không nhớ tới má… Má phải đưa con vào “địa ngục” với mấy gã say, sàm sỡ luôn tay, để lần sau con không thể quên quyền lực của má…”.

À ra vậy, tôi hiểu rồi! Tôi sẽ dùng tờ 200 ngàn đồng này để ngày mai bày tỏ “lễ độ” với má Hà. Sao tôi không nghĩ ra được điều này sớm hơn để khỏi phải chịu một đêm khổ sở! Nhưng nếu vậy, loạt bài phóng sự này của tôi sẽ không có được những tình tiết như tôi đã viết. Thế cũng xứng đáng! Tôi mỉm cười hài lòng… Đêm mai, tôi sẽ moi bằng được đường dây cho vay nặng lãi ở này. Nó chính là nguyên nhân đẩy các gái nhảy đi khách sạn bằng mọi giá để có tiền trả nợ!

Theo
Read More..

"Đại gia chốn học đường"

D., nhóm trưởng của nhóm nữ “đại gia” trường M.C. chỉ cặp kè với dân thượng lưu trong trường. Tiêu chuẩn để vào hội của D. không hề đơn giản, đồng hồ Gucci: 600 USD; laptop Sony Vaio: 2.250 USD; xe Piago LX 150: 6.000 USD; điện thoại: 800 USD; bộ nữ trang: 2.000 USD; một thẻ ATM không dưới 15 triệu đồng, xách cặp chéo L.V, giày mũi nhọn kiểu dáng mới nhất của Prada hay Paul Smith.
Nhân viên bán hàng tại các khu mua sắm thời trang cao cấp ở TP HCM như Diamond Plaza, Zen Plaza, Thương xá Tax… kể lại rằng, họ không ít lần bị “ngộp” với những hóa đơn của các “thượng đế” tuổi teen, có cái trị giá đến hơn 10 triệu đồng chỉ dành để mua quần áo, mỹ phẩm. Tại các trường học, xuất hiện những “đại gia chốn học đường”, tiêu tiền như nước, tạo thành những bang, hội “quý tộc”. Không ít những cô cậu “đốt tiền nấu trứng”, chỉ để chứng tỏ “đẳng cấp” 9X của mình. Chuyện tiêu tiền vô tội vạ của những “đại gia chốn học đường” cũng gây không ít hệ lụy…
Lấy “số” và “đẳng cấp đại gia
H., học sinh Trường Dân lập quốc tế X, vốn là con của một ông chủ salon ôtô, cậu còn được bạn bè đặt cho biệt danh H. “Hi-tech”, bởi, chưa có một phương tiện kỹ thuật số đắt tiền nào không qua tay H., thời điểm “nghèo” nhất gia tài của H. cũng có hơn 5 con Laptop, 7 Mobile đời mới O2 XDA Flame, N95, N8800, Vertu, Sharp 905.

“Khoe hàng” trên mạng. Nguồn ảnh CAND

Chơi thân với H. là D. và H.L, một “công tử” con cưng của đại gia ngành xây dựng, và một đại gia ngành kinh doanh bất động sản. Đây là bộ ba “tiểu đại gia” nổi tiếng trường quốc tế này. Có lần, H. cầm cái N95 đập nát tứ tung trước mặt bạn bè sau khi bị thầy giáo dạy Toán chỉ trích vì quay bài trong giờ kiểm tra. Sau đó, H. tuyên bố một câu xanh rờn: “Bể cái này mua cái khác. Tiền thiếu gì mà lo!”.
Ở trường này, nhắc đến H. là đám học trò nghĩ ngay một tay “sát” điện thoại, đập điện thoại di động như một thú vui. Bị gia đình nói nặng, giận bạn gái, đến giận… thầy giáo, H. cũng đập điện thoại.
Cùng nhóm với H., nhưng D. lại chứng tỏ “đẳng cấp” của mình theo một cách chơi khác, đang dùng con Mobiado hàng hiệu giá 1.400USD, nghe tin dân chơi công nghệ đang tụ tập quanh con Vertu nạm kim cương giá hơn 2.000 USD. Bỏ cả học, D. rủ H. và H.L. đến và tham gia đấu giá mua kỳ được. Chẳng mảy may tiếc rẻ, con Mobiado được đẩy nhanh chóng, tính sơ sơ, D. lỗ 600USD và bù thêm 1.500USD nữa. Nhưng có lần, trong lúc cao hứng, một đứa bạn bảo rằng, nếu là con Vertu thật thì có thể giậm mạnh chân lên mà vẫn chẳng hề hấn gì. Chẳng màng cái giá 35 triệu cao ngất ngưởng, D. giậm chân thật lực lên “con dế” này để chứng minh. Sau khi giậm liên tiếp hơn 5 lần mà máy vẫn nguyên vẹn, nghe gọi tốt, D. càng được đám bạn trong nhóm nể trọng…
Còn H.L., chốn thường đến của cô học trò này vào những ngày cuối tuần là vũ trường P.Đ. Có lần, các đàn anh ngớ người ra khi thấy H..L chìa ra ba thẻ giữ rượu, tất cả là phiếu giữ rượu loại “Blue” (2 chai này trong vũ trường ngốn gần chục triệu đồng) để mời bạn bè. Có lần, H.L. “đỏ đen” cùng chúng bạn, vì cười giễu là không có đủ 40 nghìn đồng cho 1 ván bài cào, H.L. đã dằn mặt bằng cách dùng kéo cắt đôi tờ 500 nghìn và phán vào mặt bạn mình: “Tiền tao đốt mày cũng được chứ đừng giở cái giọng đó với tao!”.
Thầy P., giáo viên của một trường quốc tế kể câu chuyện rằng, để cho con chịu học và bỏ game, gia đình của T. đã năn nỉ, dùng nhiều cách nhưng vô vọng, kể cả hăm dọa. Cuối cùng, T. ra điều kiện, nếu muốn T. học, bố mẹ phải chi 250 triệu đồng để T. tậu một bộ giáp chiến trong game Võ Lâm Truyền Kỳ, nếu không, T. sẽ bỏ học. Quá kinh hãi trước lời hăm dọa của quý tử, gia đình T đành bấm bụng bỏ ra chừng ấy tiền cho T. sắm giáp, tiếp tục cuộc chinh chiến trong thế giới ảo…
Không chỉ nam sinh, chuyện nữ sinh “đại gia” tiêu tiền cũng không ít chuyện đáng nói, có lần, thầy P. vô tình nhận được “hóa đơn” thanh toán cuối năm học của một nữ sinh đã ghi sẵn gửi về cho bố mẹ: tiền tổ chức sinh nhật 10 triệu đồng; tiền khao xe mới: 50.000 đồng/bạn (lớp 52 bạn); tiền đi sinh hoạt ngoại khóa với nhà trường: 4 triệu đồng; tiền học thêm Anh văn: 6 triệu đồng…
Trước cổng Trường dân lập M.C. một buổi sáng, một chiếc xe Lexus đen bóng đỗ xịch, bước ra khỏi xe là cô gái trong chiếc áo dài trắng, mái tóc được cắt layer theo style, vai mang chiếc túi Louis Vuitton, chân đi giày cao gót để lộ những móng chân đầy hoa văn tinh xảo, tay cầm Nokia N95, đây là D., nhóm trưởng của nhóm nữ “đại gia” trường M.C.
Có lần, cầm xấp tiền gần 10 triệu đồng, D. hào phóng chia cho đám bạn mỗi đứa vài tờ mua quần áo. D. không chỉ mỉa mai những đứa bạn trong lớp thuộc dạng bình dân và cho rằng, chúng không có “đẳng cấp” để chơi chung với mình. Thường thì cô nàng chỉ cặp kè với dân thượng lưu trong trường.
Tiêu chuẩn để vào hội của D. không hề đơn giản, đồng hồ Gucci: 600 USD; laptop Sony Vaio: 2.250 USD; xe Piago LX 150: 6.000 USD; điện thoại: 800 USD; bộ nữ trang: 2.000 USD; một thẻ ATM không dưới 15 triệu đồng, xách cặp chéo L.V, giày mũi nhọn kiểu dáng mới nhất của Prada hay Paul Smith.
Ngay khi vào lớp 10, D. đã tổ chức sinh nhật của mình rất hoành tráng tại một vũ trường nổi tiếng dành cho tuổi “mực tím”. Đận ấy, D. chi ra không dưới 50 triệu. “Đẳng cấp” của D. cũng được khẳng định từ đó.
Hiển nhiên, những 9X có cùng “đẳng cấp” với nhau thì mới có thể “ngồi chung bàn” với nhau được… Nói như M.H., học sinh lớp 11 Trường L.Q.Đ., thì: “Sĩ số lớp khoảng 30 thì có đến 7-8 bạn có phong cách xài tiền hoang phí. Các bạn sắm đồ hiệu để tạo “đẳng cấp” cho mình”…
Chuyện ở “Đia”
Tọa lạc tại vị trí đắc địa, nằm giữa trung tâm thành phố, với khu vui chơi giải trí, các loại hình phục vụ: Bowling, rạp chiếu phim, khu quầy hàng trò chơi, trung tâm thương mại Diamond Plaza, ngôn ngữ của teen gọi tắt là Đia, đã trở thành điểm đến của hầu hết các “đại gia” giàu có chốn học đường, được coi như nơi hội tụ của teen Sài thành - sành điệu. Thời gian đầu, đây là một điểm vui chơi lành mạnh của teen: chơi game, giải trí và thưởng thức KFC. Tuy nhiên, gần đây, các teen “đại gia” khắp thành phố đổ về, qua rồi cái thời khoe hàng hiệu, khoe Hi-tech, dần dần, các teen nghĩ ra đủ thứ “chiêu” độc đáo, không thiếu phần quái đản để thể hiện “đẳng cấp” của riêng mình.

Những “đại gia học đường” ở Diamond Plaza. Nguồn ảnh CAND

Một ngày cuối tháng 5, chúng tôi có mặt tại Đia để thực mục sở thị “đẳng cấp” của đại gia chốn học đường. Ngay tầng 1, chúng tôi đã thấy xuất hiện một nhóm khoảng 10 cô cậu; con trai thì mặc đồ giống con gái, con gái thì lại mặc y hệt con trai… Chưa kịp bất ngờ với nhóm này thì nhóm khác đã xuất hiện trong tiếng reo hò cổ vũ của cả bọn. Một “anh chàng” diện quần ống ôm sát đùi, áo xẻ vai nhảy từ trong thang máy ra với mái tóc bảy màu trông rất quái. Vừa đi anh chàng vừa uốn éo. Tiếng la hét, cổ vũ của những thành viên chuyển giới trong nhóm càng làm cho anh chàng phấn khích và đứng tại chỗ uốn éo hai ba vòng sau đó.
Trong những bộ phục trang hàng hiệu, kiểu tóc, cách trang điểm không rõ… giới tính, hàng trăm teen dưới 15 tuổi lắc lư, nhảy múa loạn xạ. Lên thang cuốn, cậu bé mặc áo thun vàng nhìn một nhóm khác “chảnh”: “Bữa nay “chị” cho mấy “má” nhóm của trường AC biết thế nào là đẳng cấp!”. Dứt câu, 8 cậu choai choai liền hoan hô nhiệt liệt. Cậu áo thun trắng nói: “Hôm nay “chị Ba” mới tậu bộ đầm đỏ, nhuộm màu tóc rất “độc”, còn nữa, bộ lông mi cũng không *ng hàng”. Lên đến lầu 4, nhóm choai choai kéo nhau vào… toilet, trong khi các nhóm khác lượn lờ, móc điện thoại đắt tiền ra… khoe!
Cửa thang máy từ từ mở ra; mùi hỗn hợp: keo xịt tóc, son phấn, nước hoa sực nức. Những gương mặt trát bự phấn bước ra. Cậu áo thun vàng thành “cô” đầm trắng, quần “ngố” phồng, guốc cao gót, tóc nhuộm hồng pha xanh. Một cậu mập nhất dán giấy một bên má, gắn đôi bông tai to như quả lắc đồng hồ, váy đen kéo tuột một bên, dây xệ xuống cánh tay. Hai cô gái được trau chuốt một cách tỉ mỉ từ khuôn mặt đến trang phục sao cho hợp thời nhất, còn hai chàng trai lại “nữ hóa kịch trần”. Những nam sinh ăn mặc theo xu hướng này trở nên “điệu đà, duyên dáng và xinh gái hơn”. Càng quái càng được chú ý nên nhiều em mặc sức “sáng tạo”. Các em nữ, có em nhìn mặt còn rất nhỏ mà gương mặt đánh phấn tô son đậm như đi hát bội, thậm chí đến các bạn nam cũng đánh phấn, kẻ mắt, bông tai xủng xoẻng.
Thời gian gần đây, Đia lại còn nổi tiếng về nhiều vụ choảng nhau chảy máu đầu của các 9x. N.L. (nữ sinh trường L.) trước đây cũng hay lên tầng 4 chơi bowling, Noel vừa rồi đã bị một nữ đầu gấu ra tay đánh dằn mặt và cắt tóc vì dám từ chối mối tình chị em.
Một lần tình cờ mẹ của P. đi mua sắm xong dạo trên lầu 4 bắt gặp con gái mình đang ngồi trên đùi của một anh chàng mặc đồ của võ sĩ, trên tay còn cầm thanh kiếm như trong các truyện tranh Nhật Bản, đã lập tức lôi P. về nhà và cấm không cho bén mảng đến Đia, kể cả đi mua sắm. Nhưng đình đám nhất, vẫn là chuyện một kiều nữ tên C.C., học lớp 10 trường P. đã tự cầm dao lam rạch vào tay mình khi chứng kiến cảnh người yêu cũ đang âu yếm quá mức với một cô gái khác…
Đia - có lẽ là một thế giới không thể tượng tượng được đối với người lớn!
Lời kết
Tương lai của Hoàng Hoa (quận 5) đã khép lại ở tuổi 18 khi nhận bản án 5 năm tù giam vì tội lừa đảo, chiếm đoạt, trộm cắp tài sản. Ba mất, mẹ buôn gánh bán bưng, nhưng Hoa ăn chơi lêu lổng và tiêu xài vô độ. Để có tiền diện hàng hiệu và chi xài với bạn trai, Hoa hết trộm cắp tài sản của gia đình, họ hàng đem bán đến lừa đảo học sinh, sinh viên. Hoa tự xưng là cộng tác viên của một tờ báo dành cho tuổi teen để hẹn hò, phỏng vấn và rủ các bạn đi shopping. Lợi dụng sơ hở của họ, Hoa chôm nữ trang, tiền, điện thoại, xe máy… Tại phiên tòa, vị thẩm phán xót xa: “Giá như gia đình ngăn chặn mối nguy hại này từ bé…”. Hy vọng, đây là bài học nhãn tiền cho những học sinh tiêu tiền như nước…
Nói về Đia, cách đây không lâu, chị H. gọi điện cho một trung tâm tư vấn tâm lý, kể rằng, từ khi phát hiện con trai chị có mặt ở Diamond Plaza, chị không ngủ được. Chồng thường đi công tác xa. Anh chị có một mình nó, không để cháu thiếu thứ gì.
Gần đây chị thường bị mất tiền nhưng không nghĩ con lấy. Chị lục tủ đồ của nó, thấy trên 10 bộ đồ kỳ dị, phấn son, chì kẻ, gấu bông… Nó “khai” rằng, những thứ đó được mua qua mạng, hơn 500.000đ một bộ. Chị H. còn kể về trường hợp của chị L.T.P. (39 tuổi, là giảng viên một trường ĐH ở TP HCM), mẹ của T.H.D.., bạn cùng nhóm với L. - con trai chị H. Chị P. gần như phát… hoảng khi biết sự thật về con mình. Chị đã phải đến tìm một bác sĩ tâm lý…

“Dân chơi” nhìn từ phía sau. Nguồn ảnh CAND

Theo khảo sát bỏ túi của một tổ chức xã hội học với trên 100 mẫu dành cho các bạn tuổi teen (từ 13-18 tuổi) tập trung ở một số trường học được giới 9X TP HCM cho là trường “con nhà giàu”, xài sang như các trường dân lập quốc tế, Trường Lê Quý Đôn, Marie Curie… có đến 36% em được ba mẹ cho 3-5 triệu đồng/tháng chỉ để tiêu vặt. Thật đáng suy nghĩ khi có đến 25% em có mức xài vặt mỗi ngày lên đến 500.000 đồng.
Trong bài viết này, chúng tôi mạn phép không nhắc đến chuyện học hành của đám “đại gia chốn học đường”, bởi các em không dành nhiều thời gian cho việc… học. Thi rớt thì thi lại, thi lại thì cố gắng đi xin điểm. Trong suy nghĩ của các “tiểu đại gia” này cái gì không mua được bằng tiền thì sẽ mua được bằng… rất nhiều tiền.
Tương lai của những “tiểu đại gia” không phải là “mài đũng quần” trên giảng đường đại học ở Việt Nam, mà là sẽ du học ở một đất nước nào đó mà cha mẹ đã định sẵn ngay khi các em chập chững bước vào trung học. Trường học, định nghĩa ngắn gọn, chỉ là nơi để “tiểu đại gia” thể hiện “đẳng cấp” giàu có của mình…

Theo CAND

Read More..

Xác chết bị cưa thành 12 khúc trong khu nhà trọ

Đến ngày thu tiền nhà mà người thuê trọ đi vắng suốt tuần, bà chủ liền tháo cửa vào dọn dẹp để cho người khác thuê thì phát hiện một bao tải đặt trong nhà vệ sinh chứa 12 phần thi thể của 1 người đã chết.
Hiện trường vụ án mạng (ảnh A.C).

Vụ việc được phát hiện vào trưa nay 3/6, tại một nhà trọ ở Khu phố 1, phường An Phú Đông, quận 12, do bà Trần Trúc Lam (42 tuổi) làm chủ.

Hiện trường vụ án mạng là căn phòng trọ số 8 (dãy nhà trọ gồm 10 phòng), rộng khoảng 15m2 với nhiều vết máu đã khô vấy lên sàn và tường nhà. Thi thể được xác định là nam giới trên 30 tuổi, bị cưa rời thành 12 khúc bỏ vào bao tải buộc chặt miệng bao rồi để vào nhà vệ sinh.

Trong phòng còn có 1 chiếc cưa dính đầy máu. Cơ quan công an xác định có thể đó là dụng cụ để hung thủ phân đoạn thi thể nạn nhân.

Bà Trần Trúc Lam cho biết, căn phòng trên bà cho mẹ con bà Lê Ngọc Nữ (42 tuổi) và con trai nuôi tên Nguyễn Minh Hoàng (25 tuổi, từ miền Bắc vào) thuê ở được hơn 1 năm. Hàng ngày, bà Nữ làm nghề coi bói và bán hàng rong còn cậu con trai nuôi đi làm thợ sửa xe đến khuya mới về.

Xác minh ban đầu nạn nhân không phải là người thuê trọ ở đây mà có thể là người thường xuyên lui tới phòng trọ của mẹ con bà Nữ. Bà chủ nhà trọ cho biết, 2 mẹ con bà Nữ đã bỏ nhà trọ đi được 9 ngày, cửa phòng khóa trái trong và ngoài.

Những người trọ ở phòng bên cạnh cho biết, mặc dù có ngửi thấy mùi hôi phát ra phòng trọ số 8 nhưng họ không hề nghĩ có vụ án mạng kinh hoàng như thế vì nghĩ đó là do xác động vật chết.

Ngay sau khi phát hiện sự việc, Công an quận 12 đã khám nghiệm hiện trường và truy tìm mẹ con bà Nữ để điều tra làm rõ. (Dân trí)

Read More..

Chuyện buồn hậu :" cứu nét "

Sa chân…


Đóng cửa phòng lại, bật PC lên, đeo tai nghe vào, Hà lại tìm được thế giới của riêng mình, không còn những lời mạt sát của bố, không còn ai gọi em là con hoang. Hà đã khóc thét lên khi biết được sự thật về thân phận của mình trong ngày sinh nhật lần thứ 14. Ra vậy, những chửi bới, đòn roi của bố suốt một thời thơ trẻ mà Hà phải chịu đựng bắt nguồn từ lầm lỡ của mẹ.




Ảnh minh họa.

Hà tìm đến với thế giới ảo như một liệu pháp tinh thần. “Không có ngày nào là tôi không lên mạng, suốt ngày ru rú ở phòng để tránh mặt bố. “Thế giới ảo mang lại cho tôi nhiều cảm giác, hồi hộp, tò mò nhưng rất thú vị. Không dứt ra được. Một ngày không online tối thấy bứt rứt…”, Hà tâm sự. Hà để dành tiền mua webcam, tự chụp những tấm ảnh xinh xắn của mình đưa lên mạng. Em được chào đón ở các room chat và hạnh phúc với thế giới ảo của riêng mình. Bị bố phát hiện và cắt mạng internet, Hà chuyển sang các hàng Net gần nhà, lại những cuộc trò chuyện thâu đêm, lại những lần bỏ tiết, trồn học, ngồi lì ở hàng Net và xin tiền mẹ nhiều hơn.


Một lần ngồi hàng Net, thiếu đúng 6.000 đồng trả chủ quán, xấu hổ không dám mở lời khất nợ, Hà than thở với bạn chat. Chỉ sau 5 phút, cậu bạn đến cùng hai người con trai đẹp và còn rất trẻ, trả tiền và mời Hà đi hát. Chưa bao giờ Hà vui đến thế, được quan tâm, chiều chuộng, hát hò, ăn uống, thêm một chút bia bọt và cuối cùng là dừng lại ở nhà của một người bạn vào 3h sáng. Chếnh choáng, mệt mỏi… “lần đầu tiên” ấy trôi qua nhẹ tênh, không suy nghĩ với một người con trai mà Hà chưa kịp biết gì hơn ngoài một cái tên khi cô bé mới chỉ tròn 15 tuổi.


Hậu “anh hùng cứu mỹ nhân”


Những ngày tháng trước mắt như là ngõ cụt, Thúy không còn tâm trí đâu mà nghĩ đến kỳ thi cuối cấp khi đầu thì rỗng, cái thai trong bụng lại đang lớn dần lên. Hơn hai tháng nay, gia đình Thúy nháo nhác đi tìm, bố Thúy đã mấy phen bỏ công việc ở nhà lên Hà Nội để tìm Thúy về nhưng Thúy trốn biệt. Mặt mũi nào còn nhìn bố mẹ, thầy cô và bạn bè. Thúy vạ vật ở Hà Nội, chỉ biết online và chờ được “cứu net”.


Nhà Thúy nghèo, bố suốt ngày say xỉn, mẹ Thúy vất vả nuôi chị em Thúy bằng đồng lãi từ quán nước nhỏ trước nhà. Thúy cũng từng là một đứa con biết thương mẹ, môt học sinh ngoan, không những thế Thúy còn là cô nữ sinh xinh đẹp được nhiều chàng trai để ý. Cuộc sống bình yên của Thúy bị phá vỡ kể từ khi Thúy kết thân với cô bạn xinh xắn, dễ gần, từ trường khác mới chuyển đến. Cô bạn mới dạy cho em biết ăn mặc làm sao để xinh hơn, giao thiệp nhiều hơn, cho em biết có một thế giới ảo sống động và còn lãng mạn hơn đời sống thực… Cùng với nó, Thúy dần quen với những mối quan hệ chớp nhoáng, không cần biết người đó là ai, miễn em được chiều chuộng, thoải mái làm những gì mình muốn và thấy vui (dù trong chốc lát). Thúy trở thành gái “cứu net”, không ít lần Thúy dạt nhà lên Hà Nội và bây giờ là bỏ nhà đi hẳn.


Thúy chìm trong những ngày tháng ngồi lì ở quán Net hàng tiếng đồng hồ (có khi cả ngày trời) chờ được cứu. Sau màn trả tiền chat và tiền ăn, không nói thì ai cũng biết tiếp đến sẽ là những màn “ăn chơi, nhảy múa” bất kể tăng 2, tăng 3 của những “anh hùng” và “mỹ nhân”. Mặt Thúy già câng, hốc hác, không ai còn nhận ra cô học sinh hiền xinh ngày trước. Hơn hai tháng kể từ khi Thúy bỏ nhà đi, lớp học của Thúy đã quen với việc mất đi một thành viên, tất bật chuẩn bị cho kỳ thi tốt nghiệp. Bố mẹ Thúy cũng đã mệt mỏi sau những ngày tìm kiếm. Những cậu trai ngọt ngào, vẫn chiều chuộng Thúy trong mỗi lần “cứu net” sau khi có đuợc thứ mình muốn thì cũng “truất ngựa truy phong”. Thúy cay đắng nhận ra mình không chỉ “kẹt net” mà còn thực sự mắc kẹt giữa ngõ cụt của cuộc sống thực, không nhà, không tiền, không người thân với cái thai đang lớn lên từng ngày…


Câu chuyện chưa có hồi kết


Một người có bạn thân làm gái “cứu net” chỉ biết khóc khi chứng kiến bạn mình càng ngày càng đi sâu vào bóng tối, loay hoay chưa tìm được lối về. Một người bạn gái đã đau đớn nói lời chia tay khi phát hiện người yêu mình nghiện đi “cứu net”. Một cậu con trai 18 tuổi đã phải trả giá bằng mạng sống cho những tò mò của tuổi mới lớn sau một lần “thử cho biết” vì nhiễm HIV từ một gái “cứu net”. Một lớp học sinh vẫn còn trống chỗ ngồi, một ông bố, một bà mẹ hằng đêm vẫn thức mong con về… Mạng là ảo nhưng những nỗi đau là thật. Một cái tặc lưỡi phó mặc, cho qua cũng có thể làm thay đổi cả một cuộc đời. Có những thứ đã mất đi không bao giờ lấy lại được nhưng chắc chắn rằng những vòng tay yêu thương từ gia đình, bạn bè vẫn mong ngóng những bước chân lầm lỡ quay về.
Theo Phụ Nu
Read More..

Trượt dài sau những lần nhậu thuê (kỳ 2)

Nhậu thuê, công việc tưởng chừng như đơn giản là đi nhậu còn được tiền “dắt túi”. Thế nhưng những cái giá quá đắt mà nữ sinh khi mới bước vào nghề cũng không lường hết được.
>> Nữ sinh đi nhậu được tiền (Kỳ 1)

Thành… nghiện vì đi nhậu thuê

Hơn một năm theo nghề nhậu thuê, Hà chẳng thấy mình khác gì, vẫn là cô sinh viên năm thứ nhất giờ đã cuối năm thứ hai. Thế nhưng, Hà dần nhận ra được rằng… tuần nào đó không có khách gọi đi nhậu thì cô thấy thiếu thiếu một thứ gì đó.
Đi uống liên miên không nghiện mới là lạ. (Ảnh minh họa).

“Tao thèm rượu”, Hà nói với cô bạn thân cùng phòng trọ. Thế là mỗi lần Hà đi ăn cơm, những người ở hàng cơm lại “trố mắt” khi thấy cô gái trẻ gọi suất cơm lại phải có một chén rượu nhâm nhi chẳng khác nào một “đệ tử” của rượu. “Em không uống nhiều như khi đi nhậu, chỉ nhấp cho có vị chứ không thấy khó chịu lắm”.

Sinh viên ở xóm trọ trên đường Bạch Mai cũng quen với cảnh cô nữ sinh tên Hoài, trường CĐ M lúc nào cũng phải có chai rượu trong phòng. Theo nghề nhậu thuê cũng khá lâu, Hoài không giấu giếm việc đi nhậu thuê của mình nên bạn cũng chẳng soi mói công việc của cô. Nhưng giờ thấy Hoài biến thành con sâu rượu thì mọi người ai cũng ái ngại.

“Hoài nói rằng, xem đó là công việc để kiếm tiền chứ chẳng có gì bất trắc hết nếu biết giữ mình. Giờ thì rõ, đi uống liên miên không nghiện mới là lạ. Nhiều khi có chuyện buồn, Hoài lại cầm cả chai rượu, ngồi ngay trước phòng trọ "tu", ai nhìn cũng phát sợ. Mới 20 tuổi nhưng từ khi theo công việc này, nhìn Hoài già dặn quá”. Nhân, ĐH Thủy lợi, cô bạn cùng xóm trọ với Hoài cho hay.

Nhân cho biết thêm, Hoài đã nhiều lần “gác kiếm”, bỏ nghề một thời gian để cai rượu nhưng không thành: “Không đi nhậu cô ấy lại mua rượu về uống, chẳng cai nổi, đến khi hết tiền có khách gọi lại đi. Phát hiện Hoài nghiện rượu, anh bạn trai cùng quê yêu nhau từ hồi cấp ba cũng đã dứt khoát chia tay. Nhiều tối, Hoài ôm mặt khóc đến là thương”.

Từ nữ sinh thành… “kiều nữ”

Vướng vào nghề này nghiện rượu là điều không tránh khỏi. Nếu hậu quả chỉ nghiện rượu xem như đã là quá ít vì không ít người trượt dốc, đánh mất mình chính từ công việc này.
Không ít nữ sinh trượt dài sau những lần đi nhậu thuê. (Ảnh minh họa).

Chiếc xe bốn chỗ dừng trước khu trọ, hai người đàn ông dìu một cô gái đã say xuống. Trao cô gái cho một cô bé từ xóm trọ chạy ra, họ lên xe đi thẳng. Cô gái kia nôn thốc nôn tháo… Thủy nói: “Chị ấy cũng là dân nhậu thuê đấy. Mấy lần đi nhậu em gặp nhưng giờ chị ấy “lên đời” rồi”.

Thủy cho biết, cô gái này tên là Nguyệt, từng là sinh viên của một trường đại học có tiếng nhưng đã bị đuổi học vì bỏ học quá nhiều. “Mới đầu em nghĩ chị ấy cũng là dân nhậu thuê bình thường như mình, sau này em biết là không phải. Số chị này cũng lận đận ghê”.

“Trong một lần đi nhậu thuê, chị Nguyệt lọt vào mắt một lão giám đốc công ty bất động sản, thế rồi trở thành bồ của ông ta. Chị ấy bỏ nghề, ở trong căn hộ chung cư của lão giám đốc nhưng cuối năm ngoái bị bà vợ lão bồ phát hiện, đánh ghen cho một trận tơi tả, đuổi ra khỏi nhà. Lão bồ kia không gặp lại chị ấy một lần nào nữa. Về quê không đươc, ở lại thì phải kiếm sống, chị ấy tìm lại mối, quay lại với nghề nhậu” - Thủy kể.

“Nhưng giờ chị ấy chán đời nên bất cần mọi thứ, nhậu thì cứ nhậu nhưng ai có nhu cầu đi tăng hai tăng chị ấy chiều tất. Chị ấy đi qua đêm liên miên, còn lúc nào về cũng tình trạng say xỉn như thế. Con bé kia là em họ ở trọ cùng”.

Hỏi thật Thủy, công việc “nhạy cảm” như thế, giữ mình không phải là dễ, Thủy cười: “Thì nhiều lúc cũng phải liều thôi. May mắn thì giữ được mình còn không thì khó nói lắm”, rồi cô lại lắc đầu buồn bã: “Phần lớn là hỏng hết chị ạ. Em trong nghề nên em biết, cùng lắm chỉ nghiêm túc được một năm sau đó “lên đời” hết. Nhưng cô bạn em quen, học trường Múa, cũng đi nhậu nhưng có hôm đi… Nha Trang cả tuần với các chú”.

Thủy rút ra kinh nghiệm: “Ai khôn biết đường dừng lại thì sống, còn cứ tiếp tục lao vào thì trước sau gì cũng thành hàng họ tất”. Hỏi lại Thủy, thế cô sẽ bỏ việc này, Thủy lại nói: “Cũng khó lắm, vì công việc khá dễ dàng, thu nhập lại cao. Từ lâu em đã không xin tiền trợ cấp của gia đình, bây giờ mà nghỉ biết sống thế nào”.

Đi nhậu thuê, kết cục của T, cô nữ sinh xinh đẹp của trường ĐH N là một cái thai trong bụng mà đến bố của đứa bé là ai cô gái cũng không chắc. Thời gian đi bắt đền các khách hàng của mình càng làm cái thai to thêm, ngoảnh đi ngoảnh lại đã gần năm tháng. T phải bỏ học, mang bụng về quê chờ ngày sinh nở.

Ngọc, cô sinh viên trường ĐH KHXH&NV Hà Nội ở trọ cùng với T nói: “Hôm lên đón T về , bà mẹ ngất lên ngất xuống. T đánh mất cả cuộc đời nhưng xem như vẫn còn may, T từng kể cho em có cô bạn đi nhậu thuê như T còn bị nhiễm HIV. Hồi trước, T rủ em theo nghề này, kiếm tiền dễ, thật may em không dây vào”.

(Dân trí)
Read More..

Thiếu nữ bị cướp mất quần khi đang "tâm sự" với người yêu

Công an huyện Hương Sơn (Hà Tĩnh) vừa khởi tố bắt tạm giam 3 đối tượng dùng hung khí cướp tài sản của đôi trai gái đang “tâm sự” trên đồi vắng sau Khu di tích Hải Thượng Lãn Ông- Lê Hữu Trác, ở xã Sơn Trung, Hương Sơn.

Ngay khi nhận được tin báo, Công an huyện Hương Sơn đã vào cuộc. Chỉ trong vòng 3 ngày công an điều tra huyện đã tìm ra hung thủ gồm: Trần Hữu Phi (SN 1985), Trần Xuân Dương (SN 1992) và Nguyễn Văn Lộc (SN 1989) cả 3 đối tượng trên đều ở xã Sơn Trung, huyện Hương Sơn.


Ảnh chỉ mang tính minh hoạ
Tại cơ quan điều tra bọn chúng khai nhận toàn bộ hành vi phạm tội của mình.

Trước đó, vào khoảng 21h ngày 16/5, đôi trai gái N.V.T và P.T.V ở xã Sơn Diệm đang ngồi “tâm sự” tại đồi vắng sau Khu di tích Hải Thượng Lãn Ông - Lê Hữu Trác thì bất ngờ bị một nhóm thanh niên gồm 3 đối tượng từ trong đêm tối xông tới dùng dao uy hiếp và cướp của đôi trai gái trên ví tiền.

Trong ví có: 01 tờ Đô la Mỹ, 500.000 đồng và một số giấy tờ tuỳ thân khác.

Chưa dừng lại ở đó, sau khi cướp được số tài sản trên, 3 đối tượng này còn lấy đi chiếc quần của cô gái trong túi có 27.000 đồng.

Hiện, Công an huyện Hương Sơn đang hoàn tất hồ sơ để xử lý trước pháp luật.

Read More..

Cô Bé 15t Bị Cha Nuôi Lột Hết Quần Áo Và Hành Hạ


Khoảng 3h30 sáng mùng 6/2, sau khi đi chơi với một nhóm bạn trở về nhà, bạn Trần Thị Mai ( SN 1994, ngụ tại đường Bình Đông, P.14, Q.8, TP.HCM) bị người cha nuôi tên Lê Quốc Thái ( 38 tuổi) lôi vào phòng rồi đánh tới tấp.


Đóng kín cửa phòng, bật lớn tivi, ông Thái lột bỏ hết quần áo của Mai. Ông lấy dây cột tay, chân Mai rồi liên tục dùng tay bóp mạnh, cấu véo vào vú và chỗ kín trên cơ thể mới lớn của em. Cứ thế, suốt từ 4h đến 7h sáng, Mai phải liên tục chịu cực hình mà không thể kêu cứu. Chưa hết, sau khi "nghỉ mệt", ông Thái ra ngoài uống cà phê rồi lại quay vào tiếp tục hành hạ Mai. Đến trưa, ông ta khóa cửa ngoài, để Mai một mình trong nhà, rồi đem cơm vô bệnh viện cho vợ con (mẹ nuôi của Mai đang nuôi em bé bị bệnh).Quá mệt mỏi và đau đớn, Mai ngủ thiếp tới tận chiều. Đói quá, em lê đến bên cửa sổ nhà hàng xóm ra dấu hiệu xin cơm. Sau đó, Mai được hàng xóm giải cứu.Đến nay, đã qua năm ngày, trên vú và vùng kín của Mai vẫn còn những vết bầm tím của những hành vi quái đản mà ông Thái gây ra.Bà Nguyễn Thị Hồng Hoa - mẹ ruột của Mai đang làm thuê tại Đắk Lắk,nghe tin con gái bị hành hạ, vừa về TP.HCM, cho biết: Năm Mai lên một tuổi, vì hoàn cảnh bà đã gửi Mai cho người em ruột làm con nuôi. Khi người em trai của bà bị bệnh chết (cách đấy bốn năm), mẹ nuôi của Mai lấy ông Thái. Từ đó Mai đã bị đối xử tệ hại. Em đã nghỉ học dù mới lên lớp 6 và thường xuyên bị ông Thái đánh đập. Hiện Mai đang tạm lánh ở nhà người dì ruột.
Read More..

Một sinh viên Đại học Mở bị đâm chết

- Do mâu thuẫn trong tình cảm, hai đối tượng trẻ tuổi đã dùng dao đâm chết một sinh viên trường Đại học Mở (Hà Nội) và đâm trọng thương một thanh niên khác.
Thông tin ban đầu từ cơ quan công an, khoảng 1h15 ngày 31/5, tại vỉa hè Bệnh viện E, thuộc phường Nghĩa Tân, Cầu Giấy, Hà Nội đã xảy ra xô xát giữa hai nhóm thanh niên.

Bước đầu xác định, do ghen tuông chuyện tình cảm, Nguyễn Đình Hoa (SN 1987, trú tại Xuân Đỉnh, Từ Liêm) và Nguyễn Trọng Dũng (SN 1988, trú tại Nguyễn Hoàng Tôn, phường Xuân La, Tây Hồ) dùng dao đâm chết Đinh Trọng Trung (SN 1988, trú tại 22B Lê Đại Hành, Vĩnh Lại, Lạng Sơn), là sinh viên năm thứ nhất ĐH Mở Hà Nội.

Một thanh niên khác là Đỗ Mạnh Hưng (SN 1988, trú tại Trưng Trắc, Văn Lâm, Hưng Yên) cũng bị đâm vào đùi. Hiện Hưng đang được cấp cứu tại Bệnh viện E. Tại hiện trường, cơ quan công an thu giữ 2 dao dài hơn 1m.
Công an quận Cầu Giấy phối hợp PC14 đang truy bắt các đối tượng gây án để lập hồ sơ xử lý. (Dân trí)
Read More..

Giật mình chuyện bé gái 8 tuổi bị hiếp dâm.

Sự việc đau lòng trên xảy ra vào chiều ngày 26/5. Theo lời khai của cháu Phương Anh (SN 2001, học sinh lớp 2, Trường Tiểu học thị trấn Hương Khê), thì cháu đã bị chính anh bạn hàng xóm hay qua chơi hiếp tại nhà.

Sự việc trên đã làm mọi người phải sửng sốt, bởi kẻ cưỡng hiếp cháu Phương Anh đang là một học sinh lớp 9.

Chị Lê Thị Hương - mẹ cháu Phương Anh đã không kìm được nước mắt khi kể lại: “Ngày hôm đó, khi phát hiện thấy váy của con mình dính đầy máu, tôi hoảng hốt gọi chồng đi tìm cháu về để xem sao. Khi hỏi cháu thì mới nghe cháu kể lại là lúc chiều có đi qua nhà Nguyễn Bảo Tuấn (SN 1994, ở cùng xóm) thì Tuấn gọi cháu vào để xem tranh, sau đó đưa cháu ra sau sập và xâm hại”.


Nguyễn Bảo Tuấn, thủ phạm đã xâm hại cháu Phương Anh.
Ảnh: Duy Tuấn”Con bé nó còn dại lắm, sau bữa đó nó cứ hay kêu đau nơi vùng kín và trong giấc ngủ cũng hay giật mình. Bây giờ nhà tôi đang đưa cháu vào Huế để khâu lại vết thương nhưng nó cứ khóc liên tục. Thương con quá nhưng không biết làm sao” - chị Hương tâm sự thêm.

Khi gặp Tuấn tại Trường THCS thị trấn Hương Khê, chúng tôi rất bất ngờ bởi tuy là học sinh lớp 9 nhưng Tuấn trông nhỏ như một học sinh lớp 6. Các thầy cô trong trường khi hay tin sự việc cũng không thể ngờ Tuấn lại có hành vi như vậy.

Thấy chúng tôi đến, Tuấn rụt rè, hỏi gì nó cũng bảo là đã kể với mấy chú công an rồi. Qua tìm hiểu, chúng tôi được biết Tuấn là con của một giáo viên ở huyện, từng cầm dao rượt bố khi thấy bố định đánh mẹ. Hôm xảy ra sự việc, thấy anh Thắng và cháu Phương Anh sang hỏi chuyện, Tuấn đã cầm dao và hăm doạ: “Nếu ông báo công an thì tôi sẽ không để yên cho cả nhà ông”.

Khi biết việc không hay, anh Thắng đã báo các cơ quan chức năng và đưa cháu đi bệnh viện để khám. Bản giám định tổn thương của cháu Phương Anh ghi rõ “da xanh, niêm mác hồng nhạt, màng trinh bị rách 0,2mm ở vị trí 02h”.

Bác sỹ Lê Thanh Chương - Phó giám đốc bệnh viện Hương Khê, Hà Tĩnh, người trực tiếp khám cho cháu Phương Anh cho biết: “Cháu Phương Anh đã bị tổn thương nghiêm trọng ở vùng kín và vết thương này là do bị xâm hại tình dục gây nên”.

Ông Phan Xuân Công - Đội trưởng đội điều tra Công an Hương Khê, Hà Tĩnh cho biết: “Sự việc cháu Phương Anh bị Tuấn hiếp * tại nhà là có thật. Tại cơ quan điều tra, Tuấn đã khai tất cả về hành vi của mình. Cháu Tuấn hiện đang ở trong độ tuổi thiếu niên nên rất khó kết tội. Quan điểm của cơ quan điều tra trong việc này là sẻ xử lý nghiêm minh. Chúng tôi đang tiếp tục thu thập các chứng cứ để có thể xử lý vụ việc đúng pháp luật”.

Trao đổi qua điện thoại, anh Thắng đau xót nói: “Chúng tôi rất đau lòng vì con mình bị xâm hại như vậy, lúc này đang đưa cháu từ Huế về mà nó vẫn đang còn khóc. Tôi không sợ tiếng xấu của mọi người, tôi chỉ sợ cháu nó phải mang bệnh tật suốt đời. Các cơ quan chức năng cần sớm điều tra làm rõ sự việc, không chỉ cho gia đình tôi mà còn cho cả xã hội”.

Read More..

Nữ sinh đi nhậu được tiền (Kỳ 1)

Ăn mặc đẹp, quen biết nhiều hàng quán, nhậu xong lại còn có tiền “dắt túi” - ánh hào quang của nghề đóng vai “bạn nhậu” của một số nữ sinh. Vậy nhưng, đằng sau đó có không ít “mảng tối”.

“Lên đời” nhờ đi “nhậu thuê”

Nghe có vẻ lạ nhưng nhiều nữ sinh đang sống - sống một cách sung túc bằng nghề nhậu thuê. Họ được trả tiền để tham gia buổi ăn uống, nhậu nhẹt của cánh đàn ông những lúc tụ tập, gặp gỡ hoặc trao đổi công việc và cả ký kết hợp đồng. Uống được rượu bia, nói chuyện hay thì sau một buổi nhậu họ có thể bỏ túi vài trăm nghìn đồng.
Không phải cuộc nhậu nào của nữ sinh cũng là những bữa nhậu "đơn thuần". (Ảnh minh họa: Hoài Nam).

Chỉ sau một năm đi làm thêm, Hà, sinh viên năm thứ 2 ĐH M đã tự mua sắm được xe máy, laptop, đổi điện thoại xịn... Cô cũng không nhận tiền trợ cấp từ gia đình. Không ai biết rằng, tất cả đều nhờ... rượu mà ra. Công việc làm thêm của Hà là góp vui cho các bữa nhậu.

Hà cũng chưa bao giờ nghĩ đây cũng làm một việc làm thêm. Lần đó, đi sinh anh trai cô bạn cùng phòng , quá vui nên Hà uống một cách thả phanh mà vẫn không say trước sự ngưỡng mộ của mọi người. Thật ra là do hồi nhỏ ở quê Hà nấu rượu, thử nhiều thành quen. Nhiều anh trong buổi sinh nhật xin số điện thoại của Hà. Sau hôm đó thì Hà được các anh rủ đi nhậu. Trước khi về thì được họ “dắt túi” vài trăm nghìn. Từ đó, Hà vào nghề luôn.

“Trung bình mỗi lần nhậu em được trả 200 nghìn nhưng có hôm lên đến tiền triệu vì anh này trả, anh khác còn trả thêm. Nhiều hôm gặp lúc họ “trúng mánh” làm ăn gì đó thì còn được trả bằng tiền đô” - Hà nói.

Hỏi về tần suất công việc, Hà cho biết: “Trung bình một tuần một hai lần, mùa nóng này thì còn nhiều hơn, gần như chiều nào cũng có người “đặt hàng”, thậm chí mấy cuộc gọi cùng một lúc”.

Thủy, sinh viên trường ĐH Văn hóa cũng đã làm thêm bằng nghề nhậu thuê được một thời gian khá dài. Nhờ công việc này, Thủy không những một mình thuê được căn hộ độc lập, có tiền sắm sanh mà cô còn gửi về cho gia đình.

Thủy nói: “Hồi trước em đi gia sư, mỗi buổi dạy 2 tiếng đồng hồ được 25.000 đồng, dạy cả tháng chỉ bằng hai buổi đi nhậu của em bây giờ”.

Theo lời Thủy, cô uống không khá so với nhiều người nhưng bù lại bằng có khả năng ăn nói hóm hỉnh, hài hước. “Không phải cứ cầm chén uống là xong, như thế chỉ vài lần sẽ chẳng ai gọi nữa. Mình phải hiểu câu chuyện trong bữa nhậu của mọi người để “góp vui”. Cũng nhờ mình có khả năng hài hước, lâu lâu chêm một câu làm mọi người đều phải cười nên cũng khá đắt sô” - Thủy khoe.

Đằng sau “ánh hào quang”

Công việc khá đơn giản, thu nhập cao, nữ sinh nào đã có cơ hội làm nghề nhậu thuê, đời chẳng khác nào “một bước lên tiên”. Ăn mặc đẹp, biết nhiều hàng quán, lại quen biết nhiều, thu nhập tiền triệu quả là điều ai cũng mong muốn. Như Thủy trong những lần đi nhậu cô đã nhận được không ít lời hứa hẹn giới thiệu việc làm khi cô ra trường. Thế nhưng, gạt “ánh hào quang” đó sang một bên thì những “diễn viên” này cũng có những nỗi niềm phải giấu kín.

Theo nghề một thời gian dài, Hà vẫn giấu về công việc của mình vì không thể giải thích việc đi nhậu của mình cho mọi người. Cô luôn phải tìm “bình phong” để “qua mặt” nhưng vẫn không tránh được sự nghi ngờ, soi mói của bạn bè.

Hà kể: “Nghe điện thoại lén lút, nghe xong vội vàng thay quần áo trang điểm là chạy đi. Nhiều hôm các anh tiện đường lại đón tận nơi, tối về lại say... Chẳng nói ra thì em cũng biết bạn bè nghĩ em đang làm gì. Nhiều hôm em vừa đi đằng sau đã có tiếng thì thầm: “Khách gọi đấy!”.

Chính vì không chịu được sự gièm pha của bạn bè, Hà đã chuyển khỏi ký túc xá chuyển ra ngoài thuê trọ. Vậy nhưng, cũng chỉ một thời gian, khi thấy sự bất thường trong công việc của Hà, mọi người trong xóm trọ cũng tìm cách né tránh cô. “Có bạn trai nào trong xóm sang phòng em chơi, sau đó sẽ bị mấy bạn gái phòng bên cạnh nhắc nhở ngay: “Cẩn thận, người ta ế khách cho luôn cậu vào tròng đấy”. Hà nói không kìm được những giọt nước mắt: “Thật ra việc này chẳng có gì xấu, mình còn học hỏi được nhiều thứ. Nhưng tai tiếng thì không tránh khỏi, trước sau gì em cũng nghỉ”.

Chỉ nói với cô bạn cùng phòng về công việc đi nhậu thuê của mình nhưng chỉ vài hôm sau, Ng, CĐ L đã phải choáng váng khi nghe bạn bè trong lớp bàn tán ầm ĩ là cô đang làm cave. Chưa kịp trách cô bạn cùng phòng thì mẹ của cô ta từ quê lên, đưa con đi tìm chỗ trọ khác vì: “Con tao không thể ở chung với gái gọi”.

Sống một mình nên dường như Thủy khá tự do làm công việc của mình mà không bị bạn bè gièm pha. Cho đến một hôm, Thủy đang nhậu cùng các anh, các chú ở bên một công ty sản xuất mỹ nghệ ở một nhà hàng trên đường Trường Chinh thì mấy cậu bạn trong lớp đang nhậu ngay bàn bên cạnh. Hôm sau đến lớp, cánh con trai ai cũng nhìn Thủy đầy... e dè, ái ngại.

Thủy thật thà: “Không e dè mới lạ. Nhìn thấy mình ăn mặc đẹp, lại lởi xởi giữa một đám đàn ông ai mà không thấy ái ngại. Ngay đến những người trong cuộc nhậu không biết mình còn nghĩ là... "hàng họ". Những người khác, kể cả những người khách nhậu vẫn không xem mình như một bạn nhậu bình thường”.

“Nhiều bạn gái cũng từ công việc này mà trượt ngã...”- Thủy nói. (Dân trí)

Read More..

Cô nữ sinh giỏi cấp tỉnh bị bố sát hại

Cuộc sống vợ chồng trở nên căng thẳng và không còn được “lành lặn” sau những tháng ngày Quân xa cách vợ con. Anh ta trong một lúc ức chế đã ra tay sát hại cả hai mẹ con chị Loan.

Người dân ở phố Nguyễn Thiện Thuật, phường Minh Khai, TP Hưng Yên và gia đình bàng hoàng vì cái chết của hai mẹ con chị Nguyễn Thị Kim Loan. Người phụ nữ xấu số cùng cô con gái 18 tuổi đang sắp thi tốt nghiệp cấp 3 bị chính chồng, cha Nguyễn Duy Quân (44 tuổi).
Sáng ngày 28/5, hàng trăm người ở khu phố, trong đó có bạn bè của cô nữ sinh Nguyễn Lê Diệu Linh đã đến tiễn đưa người xấu số. Đến ngày hôm qua, xác Diệu Linh mới được người thân chôn cất tại địa phương sau những thủ tục pháp lý. Trước đó, ngày 27/5, chị Loan đã chôn cất trước con gái.
Các cô cậu học trò nước mắt chan đầy gương mặt. Nhiều em khóc ngất lên ngất xuống vì thương bạn. Cả người lớn, thanh niên cũng nhỏ lệ vì sự ra đi vĩnh viễn của cô nữ sinh nhiều năm liền đạt danh hiệu học sinh giỏi. Trong nỗi đau tột cùng, anh trai của chị Loan nghẹn ngào kể về cháu gái: “Cháu vừa mới nhận giải nhì học sinh giỏi môn Sinh học cấp tỉnh được thưởng 500.000 đồng, còn mua đủ thứ về khao mọi người. Vậy mà…”.
Cô nữ sinh với gương mặt khá thông minh, đeo cặp kính cận vẫn như mỉm cười bên cạnh di ảnh của mẹ. Nhiều người có mặt trong đám tang bảo nhau, hai hôm trước vẫn còn nắng gay gắt vậy, nhưng đến ngày đưa Diệu Linh ra đồng, trời râm, có gió. Cậu của Diệu Linh chia sẻ với Ngoisao.net, phía gia đình có nguyện vọng để cháu con mình ra đi lành lặn, tránh phải khám nghiệm nhưng đó là quy định của pháp luật.
Ngay sau khi vụ án xảy ra, cảnh sát đã tới phong tỏa, niêm phong hiện trường. Ảnh: Công an tỉnh Hưng Yên cung cấp.
Chị Loan và Quân kết hôn năm 1990. Hai người được ông bà ngoại cho một mảnh đất ngay sát nhà. Diệu Linh ra đời sau đó một năm. Thời gian này, nghe những lời dèm pha ác ý Diệu Linh không phải là con đẻ, Quân đã cãi cọ với vợ rồi bỏ đi làm ăn xa. Đến năm 1995, anh ta về quê nhưng cũng từ lúc đó tình cảm vợ chồng không còn nồng thắm.
Chị Loan thời gian này đang công tác ở phường với vai trò phó chi hội phụ nữ, còn Quân vào làm trong công ty nhựa Hưng Yên. Dù chỗ làm việc gần nhà nhưng anh ta ít khi về qua thăm nom vợ con. Thiếu thốn hẳn tình yêu thương từ bố, Diệu Linh vẫn học giỏi. Nhà lúc nào cũng chỉ quanh quẩn hai mẹ con tự chăm sóc nhau. Ông bà, các bác, cậu dì khá thương cháu vì cô bé học giỏi, ngoan ngoãn và chăm chỉ.
Chị Loan làm thêm sữa chua để kiếm tiền nuôi con ăn học. Quân thường xuyên nhậu nhẹt, chơi cờ bạc, thương con nên chị Loan không muốn ly hôn mà chỉ ly thân. Thời gian gần đây, Quân thấy ức chế về chuyện tình cảm nên thường gây hấn với vợ. Chị Loan cũng không “thèm” để ý đến người chồng trên danh nghĩa, không khi nào quan tâm, chăm sóc cho cô con gái duy nhất.
Ngày 25/5, tức tối trong lòng vì bị “lạnh nhạt”, Quân đã mua 10 gói thuốc chuột của một người bán hàng rong, cùng 3 lít xăng với ý định sẽ xả giận vào vợ. Anh ta “dự định” làm lành với vợ bằng việc tự tay nấu ăn. Vừa chuẩn bị cơm nước xong xuôi, có điện thoại bạn rủ đi nhậu, Quân liền đi đến tối mịt. Mâm cơm đã nguội, chị Loan không buồn ăn, chỉ có Diệu Linh ngồi ăn cùng bố. Sau đó, Linh lên gác học bài rồi đi ngủ.
Chị Loan vẫn ngồi đóng hộp sữa chua để bán vào ngày mai. Khoảng 23h, Quân chủ động có lời muốn làm lành với vợ. Chị Loan không muốn vì cho rằng, chồng là người vô trách nhiệm, bỏ bê vợ con nhiều năm trời. Nghe vậy, gã này đã lao vào bóp cổ vợ đến khi chị không thở được. Hắn còn lấy khăn tắm tiếp tục xiết cổ cho chắc chắn chị Loan tắt thở.
Quân lao đầu vào tường trong khi bị tạm giữ. Ảnh: Công an tỉnh Hưng Yên cung cấp.Sau đó, gã chồng mất nhân tính pha thuốc chuột uống để tự tử. Can xăng anh ta mua dự phòng nếu thuốc ngấm gây đau đớn quá sẽ tưới xăng tự đốt. Thuốc chưa ngấm, hắn mò lên gác thấy Diệu Linh đang ngủ liền lao vào bóp cổ. Cô nữ sinh chống trả trong tuyệt vọng. Diệu Linh đã tử vong sau đó vì bị nghẹt thở.
Sát hại vợ con xong, Quân nằm trên giường chờ chết nhưng anh ta uống phải thuốc chuột rởm. Đến sáng hôm sau, thức dậy, gã thấy vợ con đã chết liền sang nhà bố vợ báo. Lúc này, Quân chưa nói chính anh ta sát hại hai mạng người vô tội. Hiện trường được phong tỏa khi Công an TP Hưng Yên tới. Quân bị đưa về trụ sở làm rõ.
Anh ta đã khai nhận hành vi giết vợ con. Quân còn khai, sáng hôm sau khi thấy vợ và con gái đã chết, định tự tử bằng dao nhưng rồi chùn tay. Trong lúc bị tạm giữ lấy lời khai, Quân đã lao đầu vào tường.
Theo Ngôi sao
Read More..

Chụp lén, đủ mọi trò

yme1Hiện nay, việc, quay phim để show hàng của giới trẻ đã không còn là xa lạ. Tuy nhiên, có những trường hợp lại dở khóc dở cười vì chủ nhân lại chính là nạn nhân của những trò đùa tai hại và đầy ác ý.

Chuyện ở những xóm trọ

Lan, hiện đang là sinh viên năm thứ ba tâm sự rằng, cách đây không lâu cô và nhóm bạn cùng xóm trọ có một phen hú vía khi biết có một tên yêu râu xanh quay lén khi cô đang tắm. Vì cùng là cảnh xa nhà và khó khăn, Lan và mấy người bạn đã nhất trí cùng nhau thuê chung một nhà trọ. Nhà trọ của Lan thuộc khu Thanh Xuân, giá cả phù hợp với túi tiền của sinh viên. Phòng trọ thì khá chật chội nhưng vẫn tiện cho sinh hoạt và học tập của nhóm bạn. Chỉ có một điều bất tiện là cả xóm phải dùng chung nhà tắm, còn bên kia là nhà vệ sinh.

Lan kể cái nhà tắm đó thì chỉ có chừng 2m2 mà cũ kĩ, che bằng tấm chiếu phía trên, cánh cửa của nó chắc đã cách đây chục năm vì đi vào là nghe thấy tiếng mọt cọt kẹt. Lan còn bảo đi tắm ở đó cũng bất tiện vì có một cái ô vuông hở, chẳng ai che nên lúc nào cũng có cảm giác mình bị nhìn. Chiều hôm đó, người yêu cái Chi đến chơi, đem theo một anh bạn. Biết ý biết tứ nên mọi người sang phòng khác để hai anh bạn tự nhiên. Lan thì tranh thủ đi tắm để tối đến lớp học thêm. Bỗng dưng cả xóm nghe thấy tiếng hét thất thanh từ nhà tắm. Lan chạy ra với bộ quầnáo mặc xộc xệch kể lại cho cả nhóm nghe. Hoá ra, lúc Lan đi tắm, anh bạn của người yêu Chi giả vờ đi vào nhà vệ sinh để dùng máy ảnh quay phim và chụp lén cô. Anh người yêu rối rít xin lỗi cả nhóm trong khi tên yêu râu xanh đã mất hút.

Râu xanh ẩn hiện

Chuyện của Lan cũng khá giống chuyện mấy chị em vào nhà vệ sinh ở các khu trung tâm thương mại. Do diện tích hạn chế, vách ngăn ở giữa các bên chỉ bằng nhựa. Ở đây thường hay xảy ra các vụ chụp ảnh hay quay phim lén mà thủ phạm là những tên yêu râu xanh bệnh hoạn. Chúng thường tranh thủ những lúc vắng vẻ hay không có người để ý rồi lẻn vào nhà vệ sinh nữ và ngồi chờ. Khi nào con mồi xuất hiện thì ngay lập tức sẽ vào trong máy quay phim hay máy ảnh mà không hay biết.

Tuy nhiên, đã có nhiều chị em phát hiện ra và hét toáng lên nhưng vì xấu hổ nên chỉ chạy báo cho bảo vệ. Rất tiếc là khi đó cũng là thời cơ cho những tên bệnh hoạn tẩu thoát. Nếu có chị em nào lớn tiếng lúc đó sẽ bị chúng doạ tung hình ảnh lên mạng, phát tán nhiều nơi nên đành ngậm ngùi bỏ đi. Đúng là những tai họa chẳng thể lường trước.

Trò đùa đầy ác ý

Trường hợp của V.A là đáng buồn nhất, cô đang ở lớp học thì thấy người yêu gọi điện inh ỏi. Vừa nhấc máy, V. A đã nghe thấy những lời xúc phạm và lớn tiếng từ phía người yêu như: nào là cô là đứa con gái hư hỏng, cô sành sỏi thế mà còn giả nai tơ với tôi v..v Chưa hiểu đầu đuôi câu chuyện và chẳng có cơ hội giải thích,V.A chỉ được người yêu nói tên một diễn đàn nào đó để cô vào xem. Choáng váng và bất ngờ khi V. A thấy hình ảnh của mình trên đó và bên cạnh là những lời chào mời khá là tục tĩu. Cô chợt nhớ ra, cách đây vài ngày khi đi học về trên xe buýt, cô thấy một nhóm bạn trai cứ nhìn cô cười khúc khích. Trên tay của mấy người đó là một chiếc máy điện thoại. Giờ thì cô đã hiểu mọi chuyện, sở thích của bọn chúng là chuyện đi chụp ảnh mấy người như cô rồi tung lên mạng. V.A rất buồn vì giải thích thế nào anh người yêu cũng không chịu hiểu. Hai người chia tay, còn cô đã có một bài học về sự cảnh giác cao độ khi đi ở những nơi công cộng.

Cảnh báo cho những chị em có vòng 1 như ý

Qua những câu chuyện trên, chị em có vòng 1 như ý nên có sự đề phòng, cảnh giác cao độ ở nơi công cộng. Chúng thường chỉ săn tìm một số chị em có số đo vòng 1 lý tưởng mà thôi. Chị em đừng để mình trở thành miếng mồi ngon cho những kẻ chuyên đi săn tìm của lạ, coi vẻ đẹp của người phụ nữ là một trò chơi, hay trò đùa đầy ác ý. Chúng ta cũng cần lên án những kẻ coi người khác là công cụ giải trí, thoả mãn thú chơi bệnh hoạn như những tên yêu râu xanh ở trên.

Và Tai nạn giao thông "chụp lén" cũng không tha:

Có lần, có một vụ tai nạn giao thông, mọi người chen lấn xô đẩy để xem rất đông, kín đặc cả một góc đường. Một người đến chậm không tài nào vào xem được, anh ta liền hét toáng lên : "Tôi là anh kẻ bị nạn đây! Lui ra cho tôi vào". Mọi người quay lại nhìn và vội vã giãn ra… Ai dè "kẻ bị nạn" là một con chó vừa bị xe cán chết . Thế mới biết người đời tò mò thế nào…

Lại nói chuyện, cách đây ít lâu, cũng có một vụ tai nạn giao thông xảy ra: Đang đi trên đường, hai chiếc xe máy đâm vào nhau rất mạnh . Ngay lập tức, nó thành tâm điểm chỉ trỏ và bàn tán của những người đi đường, trong đó có rất nhiều bạn trẻ hiếu kỳ cũng ghé lại xem . Nạn nhân lần này là một cô gái khá xinh đẹp và duyên dáng…

Nhưng câu chuyện thời đại ngày nay không còn dừng lại ở việc tò mò và đứng nhìn như trước nữa mà nó đã được nâng lên một "tầm cao mới"…






Không thể đứng dậy được, cô gái đã phải gọi điện cho người thân đến giải quyết…


Vâng, không nói các bạn cũng thấy, trong thời đại mà 10 người thì 7-8 người có máy điện thoại có tính năng chụp hình, bất kỳ ai cũng có thể dễ dàng chụp được những sự cố trên đường, nhưng nhiều khi, họ chỉ chú ý vào một số chi tiết nhất định, và đó thường là chi tiết "nhạy cảm" của chị em phụ nữ…





Hành động này, gọi là chụp lén cũng đúng mà gọi là chụp công khai cũng chẳng sai vì nó diễn ra trước con mắt của hàng trăm, thậm chí có khi tới hàng nghìn người đi đường… Qua vụ việc này, các bạn gái nên cẩn thận hơn khi ra ngoài đường, không nên mặc quần áo hớ hênh nhé… Đấy là chưa kể có kẻ gian còn lợi dụng sàm sỡ hoặc lấy đồ nữa đấy…

Read More..

Powered by Blogger