Hiển thị các bài đăng có nhãn Nhịp Sống Trẻ. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Nhịp Sống Trẻ. Hiển thị tất cả bài đăng

Khói thuốc lá tràn ngập học đường

Vừa gọi xong 4 cốc trà nóng, một nam sinh vội vớ lấy điếu cày để dưới chân ghế, ve ve điếu thuốc, rồi châm lửa...

Sáng 30/12, tranh thủ giờ giải lao, nhóm sinh viên CĐ Văn hóa Nghệ thuật Hà Nội (phố Hai Bà Trưng) kéo nhau ra quán nước ngay sát cổng trường. Vừa gọi xong 4 cốc trà nóng, một nam sinh vội vớ lấy chiếc điếu cày để dưới chân ghế, ve ve điếu thuốc, nhét vào nõ rồi châm bật lửa ga. Khẽ rít một hơi, cậu thở ra rồi ngửa mặt lên trời phả ra làn khói trắng.

Cách đó chừng vài mét, một đám học sinh mặc đồng phục mang phù hiệu của THPT DL Văn Hiến cũng túm tụm ngồi uống trà, truyền tay nhau những điếu thuốc hút dở... Theo lời một nam sinh, hết mỗi tiết là cả nhóm lại kéo nhau ra "bắn điếu thuốc cho ấm người" vì hút trong trường dễ bị thầy cô phát hiện.


Học sinh THPT DL Văn Hiến hút thuốc trước cổng trường. Ảnh: Tiến Dũng.

Không chỉ hút bên ngoài trường mà hiện nhiều học sinh, sinh viên cũng vẫn có thể thoải mái hút thuốc lá ngay trong khuôn viên trường học. Tại ĐH Bách khoa Hà Nội, những ngày giá rét này, các căng tin luôn đông nghịt sinh viên, cùng với đó là khói thuốc lá nồng nặc. Nhấp xong ngụm trà nóng bỏng lưỡi, Hải, sinh viên ngành công nghệ thông tin, rít một hơi thuốc lá rồi chép miệng: "Biết là thuốc lá có hại nhưng ngồi máy tính, nhất là vào ban đêm, hút vài điếu cho đỡ buồn rồi bỗng thành nghiện lúc nào không hay. Giờ bỏ thì hơi khó".

Dù tình trạng hút thuốc lá gia tăng mạnh trong giới học sinh, sinh viên, nhưng hiện các trường vẫn chưa có biện pháp nào xử lý dứt điểm.

Sáng 31/12, trao đổi với VnExpress.net, thầy Nguyễn Tùng Lâm, Hiệu trưởng THPT DL Đinh Tiên Hoàng cho hay, trước đây trường cũng đã cấm học sinh hút thuốc và cử đội sao đỏ, giáo viên chủ nhiệm giám sát việc này nhưng nhiều em vẫn nghĩ ra các chiêu để lén lút hút thuốc.

"Các em ngồi quán nước hút thuốc, thoáng thấy thầy cô tới là ra hiệu nhau 'Cảnh sát đến'. Hoặc có những em lén vào nhà vệ sinh, chốt cửa lại để hút thuốc. Những cách đối phó này rất khó kiểm soát", thầy Lâm cho biết thêm.

Theo thầy Lâm, sắp tới, trường sẽ thảo luận lại biện pháp xử lý và yêu cầu học sinh, phụ huynh cùng cam kết không hút thuốc lá. Biện pháp xử lý mạnh tay nhất của trường cũng chỉ là việc nâng mức học phí.

"Tôi thấy, chúng ta cần phải học cách làm của nước ngoài. Đó là xử phạt nặng những người bán thuốc lá bởi ở nước ta, mọi người cứ tranh thủ bán được càng nhiều càng tốt, không cần quan tâm đến việc các em đã đủ 18 tuổi hay chưa...", thầy giáo Lâm đề xuất.


Học sinh THPT DL Đinh Tiên Hoàng hút thuốc ở quán nước cạnh cổng trường. Ảnh: Tiến Dũng.

Bộ GD&ĐT vừa có công văn yêu cầu các Sở GD&ĐT, từ ngày 1/1/2010 nghiêm cấm hút thuốc lá ở lớp học, nơi làm việc trong nhà tại các cơ quan quản lý giáo dục và cơ sở giáo dục.

Hành lang, lớp học, phòng họp, phòng làm việc... tại các cơ quan quản lý giáo dục và cơ sở giáo dục đều phải treo biển hoặc biểu tượng "Cấm hút thuốc lá". Việc bán thuốc lá tại những nơi này bị nghiêm cấm.

Trong khi đó, theo kế hoạch thực hiện Công ước khung về kiểm soát thuốc lá do Thủ tướng phê duyệt, từ năm 2010, nghiêm cấm hút thuốc tại các địa điểm công cộng trong nhà như lớp học, nhà trẻ, bệnh viện, thư viện, phương tiện công cộng. Những người vi phạm sẽ bị nhắc nhở, xử phạt...
Theo VnExpress
Read More..

Không bao giờ là quá muộn

"Rằng cuộc sống có những cách giải quyết vấn đề rất kỳ diệu (và bí ẩn). Tôi nhận ra rằng phương châm sống mà tôi vẫn làm theo suốt cả cuộc đời – là giấc mơ chính là thứ để dựng nên thực tế, và đừng bao giờ bỏ cuộc, bởi không bao giờ là quá muộn – đã là đúng đắn... "
Ở tuổi 17, giống như rất nhiều cô gái trẻ khác, tôi bị mê hoặc bởi một cô tiếp viên hàng không trên chuyến bay tới châu Âu. Cô ấy, đối với tôi, như thể một nữ thần. Tôi không thể rời mắt khỏi cô: tôi nhìn cô thực hiện các trách nhiệm của mình, trang phục hoàn hảo, tóc búi gọn, móng tay sạch sẽ.

Tôi ở châu Âu 3 tuần và tất cả những gì tôi có thể nghĩ tới là chuyến bay về nhà, để lại được nhìn thấy một cô tiếp viên hàng không nữa. Ở tuổi 19, tôi học đại học năm thứ hai và không chắc nên chọn chuyên ngành nào.

Tôi ghi danh vào ngành Khoa học Nhân văn, nhưng không hứng thú lắm. Sâu thẳm trong tim mình, tôi vẫn mong được trở thành giống như cô tiếp viên hàng không mà tôi nhìn thấy hai năm trước.

Tôi quyết định nộp đơn vào ngành hàng không. Tôi theo đuổi quá trình khó nhọc này suốt 3 năm, mà hồi đó còn không có máy tính, không có e-mail.

Tất cả giấy tờ đều được ghi bằng tay và chuyển bằng bưu điện.

Nhưng rồi từng lá thư gửi đến, nói rằng họ cảm ơn nhưng rất tiếc phải thông báo rằng họ đã tìm được người khác phù hợp. Năm này qua năm khác, tôi tiếp tục theo đuổi giấc mơ, cho đến khi, cuối cùng, tôi nhận ra rằng hẳn tôi phải thiếu một điều gì đó khiến tôi không được nhận.

Đó đúng là một thực tế đáng thất vọng. Tôi ngừng gửi các bản đăng ký và đẩy đam mê sâu sắc của mình vào sâu trong lòng, đi tiếp với cuộc sống của mình, mà không có các hãng hàng không.

Sự nghiệp của tôi suốt nhiều năm sau đó đều có liên quan tới một ngành: dịch vụ khách hàng. Dù là một nhân viên lễ tân hay ở cấp bậc quản lý, tôi luôn là người đối diện với công chúng.

Tôi sinh đôi hai cậu con trai, rồi sinh đứa con thứ ba. Một năm sau đó, tôi ly dị. Cuộc sống rất khó khăn. Tôi tuyệt vọng về tài chính, ngập trong những trách nhiệm, mà chỉ có ba cậu con trai mới giúp tôi vượt qua được.

Trong suốt thời gian đó, niềm đam mê được bay vẫn luôn bám đuổi tôi. Nhưng vai trò của người làm mẹ vẫn được đặt lên trước. Ba đứa con là cuộc sống của tôi, và tôi cứ tiếp tục như vậy. Chúng lớn lên, tốt nghiệp trung học và vào đại học. Khi con út của tôi sắp tốt nghiệp trung học cũng là lúc tôi thất nghiệp.

Một thời gian sau đó, tôi xem chương trình TV tên là “Hàng không”, nói về một nữ tiếp viên hàng không là goá phụ 50 tuổi, tên là Billy, sống một mình vì các con đều đã lớn và ra ở riêng. Bà ấy nói bà ấy thích tiếp xúc với con người. Bà đọc một quảng cáo là hãng hàng không Southwest tuyển tiếp viên nên quyết định đến xem có những vị trí nào. Sau một quá trình tuyển dụng vất vả, thật ngạc nhiên, bà được nhận và tham gia luyện tập. Billy tỏ ra rất phấn khởi. Và ước mơ của tôi lại trỗi dậy.

Tôi theo đuổi một hãng hàng không ở địa phương để không phải chuyển nhà. Phải ba tháng sau đó hãng hàng không này mới mở chi nhánh ở chỗ tôi, nhưng tôi luôn sẵn sàng. Cho dù họ thuyết phục tôi rằng nghề này rất cực nhọc, tôi cũng không quan tâm.

Ba tuần tập huấn bao gồm một khối lượng kiến thức khổng lồ (mà tôi đã nghiên cứu suốt 30 năm), thi, tập sơ tán, và nhìn những người học cùng lớp mình bị mời về vì không đủ tiêu chuẩn. Vào tháng Tư, tôi thi kỳ thi cuối cùng và vượt qua. Tất cả những gì tôi có thể nghĩ được lúc nhận bằng tốt nghiệp khoá huấn luyện là công sức tôi học tập và theo đuổi ngành hàng không suốt 30 năm không phải là uổng phí.

Rằng cuộc sống có những cách giải quyết vấn đề rất kỳ diệu (và bí ẩn). Tôi nhận ra rằng phương châm sống mà tôi vẫn làm theo suốt cả cuộc đời – là giấc mơ chính là thứ để dựng nên thực tế, và đừng bao giờ bỏ cuộc, bởi không bao giờ là quá muộn – đã là đúng đắn.

Cho đến nay, dù đã hơn 50 tuổi, tôi vẫn là một tiếp viên hàng không và tôi yêu thích từng phút trong công việc của mình, trong suốt 5 năm qua.

Có một lần, khi tôi hạ cánh xuống sân bay quê nhà ở Detroit, ba cậu con trai của tôi đứng sẵn đợi mẹ, mỗi đứa cầm một bông hồng đỏ. Chúng nói rằng chúng muốn cho tôi thấy tình yêu và sự ủng hộ của chúng đối với một phụ nữ đã chấp nhận rủi ro và thử thách để theo đuổi mơ ước của mình (ở tuổi 50), một người tin rằng mình đủ mạnh mẽ để thử, để được khoác vào người bộ đồng phục mà mình đã đợi cả cuộc đời.
(SVVN)
Read More..

Những thí sinh thi ĐH... cho vui

Một nữ sinh bật cửa xe hơi bước ra đường Nguyễn Bỉnh Khiêm (Q.1, TPHCM), dáng đỏng đảnh, tóc xen nhát vàng nhát bạc. “Mày đợi tao ít hôm là về, chỉ đi thi cho có lệ, luôn tiện ghé sắm ít đồ. Sẽ có quà cho mày...” - thí sinh reo lên trong điện thoại với bạn.

Chiếc xe chở nữ sinh này nối đuôi vào hàng dài những xe hơi sang trọng đứng đợi các “công tử, tiểu thư” thi ĐH ở điểm thi trên đường Nguyễn Bỉnh Khiêm.

Thí sinh này cho biết tên X, có bố thuộc dạng “đại gia” ở ngành xây dựng tỉnh Khánh Hòa. Không như những thí sinh khác có người thân đưa đi thi, thí sinh X một mình thuê hẳn xe hơi vào TPHCM ăn ở tại một khách sạn hạng sang ở quận 3.

“Liên tục trong năm học lớp 12, bố em chỉ mong em thi vào ngành tài chính - ngân hàng của Trường Đại học Kinh tế TPHCM. Hôm nay em đi thi cho bố em vừa lòng chứ em đâu muốn đi học nữa, cũng chẳng thích làm gì cả” - thí sinh X cho biết.
"Cặp thí sinh" tại Trường đại học Công nghiệp TPHCM chiều 3/7

Chiều 3/7, ngay trước khuôn viên hành chính Trường Đại học Công nghiệp TPHCM xuất hiện nhiều “cặp thí sinh”. Thay vì các thí sinh khác đang phải tất bật ôn bài hoặc nghỉ ngơi lấy sức cho ngày mai bước vào cuộc thi thì những “cặp thí sinh” này lại tranh thủ tay trong tay kéo nhau ra ngồi ngay trong khuôn viên trường và thản nhiên âu yếm, ôm nhau như giữa chốn không người.

Một “cặp thí sinh” cho biết ở Bình Phước, học chung trường, cùng xuống xin ở trọ ký túc xá trong trường để thi đại học. Đây là dịp đầu tiên hai bạn cùng hẹn gặp nhau đi xa gia đình.

Không biết kỳ thi đại học năm nay những thí sinh này sẽ ra sao nhưng chắc rằng nơi quê nhà gia đình vẫn kỳ vọng rằng con em mình sẽ đạt kết quả tốt. Còn nhớ kỳ thi đại học năm 2008, khi báo chí đưa tin có 3 thí sinh đi thi đại học bị mất tích, nhiều người không khỏi giật mình lo lắng. Thế nhưng sau đó các thí sinh bị mất tích này lại trở về nhà và cho biết thực tế là không đến trường thi, chỉ mượn cớ thi đại học để hẹn hò đi chơi với bạn bè...


Pháp luật TPHCM

Read More..

“Săn 9x” - trò chơi mới của các chàng họ "Sở"

Tự đánh bóng bản thân bằng những bộ đồ hàng hiệu, xài nước hoa Pháp, vi vu xe ga hạng sang, dùng iPhone, nói những lời trăng hoa bóng bẩy…Chỉ với vài chiêu như thế, các anh chàng “họ sở” dễ dàng câu được những cô nàng 9X ưa hình thức.
Không giống như “săn trứng vàng”, săn các nàng 9X đang trở thành mốt mới hấp dẫn và thu hút nhiều “game thủ” nam tham gia tranh tài.

Hình chỉ có tính chất minh họa.

Mồi câu chẳng phải đào bới, tìm kiếm đâu xa, chỉ cần gia đình có điều kiện, các chàng tự trang bị cho mình ngoại hình ưa nhìn với những món đồ hàng hiệu, vi vu trên phố cùng tuấn mã Vespa, SH, hay PS gì đó là đã ghi điểm trong mắt các nàng.

Ảnh hưởng trào lưu phim thần tượng xứ Hàn với mô - tuýp quen thuộc “Lọ lem thời hiện đại”, với những phút giây lãng mạn và khung cảnh đẹp như mơ, nhiều cô nàng đã thầm “ước gì mình cũng có một anh chàng đẹp trai, nhà giàu đeo đuổi… ”. Hay nhiều khi đơn giản chỉ là thấy tức tức và ghen tị khi bạn mình lúc nào cũng có một anh chàng bảnh bao với phong cách xứ Hàn tay trong tay trên phố, các cô gái mới lớn thấy “mình cũng phải có cho bằng bạn bằng bè”. Tâm lý ấy đã cho những anh chành ưa chinh phục, thích mạo hiểm và khoái của lạ cơ hội được xuất chiêu.

Đức Anh, một “game thủ” (quận Hà Đông, Hà Nội) nói: “Tán mấy em 9x bây giờ phải biết quan tâm, chăm sóc, chơi đẹp, chi đẹp, dùng hàng xịn, đưa đi đón về cũng bằng xe xịn… thỉnh thoảng tặng em mấy đồ “teen teen” kiểu như thú bông, hoa, em thích gì mình chiều luôn cái ấy… thì đổ rầm là cái chắc”.

Tình sử của anh chàng này cũng khá sốc. 23 tuổi Đức Anh đã có trong tay bộ sưu tập gần chục em 9x. Sau mỗi lần thả mồi câu, Đức Anh đều có được những gì mình mong muốn và khi mục đích đã đạt được thì việc nói chia tay với đối tượng là điều hiển nhiên.

Minh Tú, một nữ sinh trường THPT YH, Hà Nội tâm sự: “Gặp anh ấy trong một buổi cắm trại của trường, em đã thực sự “say nắng”. Anh ấy không đẹp trai nhưng rất đàn ông, trông ra dáng con nhà có học, lại ga lăng và nói chuyện rất nhộn. Anh ấy tỏ ra quan tâm tới em, lúc nào anh ấy cũng chiều chuộng em, em cần gì là anh ấy đáp ứng ngay. Em đã nghĩ anh ấy là một nửa thực sự của mình, để chứng tỏ tình yêu với anh ấy em đã trao cái quý giá và thiêng liêng nhất… Nhưng sau lần ấy vài tháng, anh cư xử với em khác hẳn, rất lạnh nhạt và nói chia tay với lí do anh ấy không thể đem lại hạnh phúc cho em, rằng anh ấy yêu em và không muốn em chịu khổ… Nhưng sau này em hiểu ra rằng em chỉ là một trong số hàng tá người yêu của anh ấy”.

Ly Ly, học sinh lớp 10 trường THPT LQĐ, Hà Đông chia sẻ: “Trước giờ em luôn là người rất lí trí, nhưng từ khi gặp anh ấy em đã thực sự thay đổi, em luôn cư xử theo cảm xúc. Sau 3 tháng quen nhau, anh ấy đòi hỏi chuyện ấy. Em đã từ chối nhiều lần và anh ấy giận em, cho rằng em không thực sự yêu anh ấy… Rồi chuyện đó xảy ra, anh ấy hứa sẽ chịu trách nhiệm. Nhưng rồi anh ta lặn mất tăm hơi, đến số điện thoại cũng thay luôn. Sau đó một thời gian em bắt gặp anh ta đang chở một cô gái khác, và em hiểu rằng cô ấy cũng sẽ như em thôi”.

Những tâm sự rất thật của các nàng 9x đáng để các bạn trẻ lưu tâm. Đằng sau vẻ hào nhoáng, bóng bẩy, đẹp mã thường thấy có thể là nơi trú ngụ của không ít kẻ có máu Sở Khanh. Để đạt được mục đích đen tối, các “anh Sở” bất chấp việc để lại vết thương khó lành cho những trái tim non nớt. Đánh đổi cả cuộc đời là cái giá quá đắt cho những cô nàng nhẹ dạ. Nói “không” trước muôn vàn cám dỗ là điều mà các bạn nữ nên rỉ tai nhau để bảo vệ người thân và bảo vệ chính mình.(Dân trí)

Read More..

Hoang mang sĩ tử “sống thử”

Đã có không ít sĩ tử dù mới chân ướt chân ráo lên thành phố ôn thi đã sớm lơ là nhiệm vụ chính mà lao vào yêu đương và tranh thủ “sống thử” với người yêu một cách vội vàng, gấp gáp, thiếu hiểu biết.


Nhiều bạn trẻ cay đắng nhận ra, "sống thử" rồi mới biết cuộc sống không lãng mạn như mình nghĩ...

Những cặp “vợ chồng lớp 13”...

Theo chân Liên - sinh viên năm thứ 3, Đại học Sư phạm Ngoại ngữ Hà Nội chúng tôi tìm đến khu trọ của cô để được “tận mục sở thị” cuộc sống thử của những cặp “vợ chồng” sĩ tử lớp 13 tại đây.

Theo như lời của Liên, các sĩ tử lớp 13 dù chưa là sinh viên nhưng cũng sành sỏi chẳng khác gì các “ét vê”. Họ yêu đương tay đôi, tay ba rồi cũng tranh thủ dọn về sống thử với nhau như những cặp vợ chồng thực thụ. “Ối! chúng nó (sĩ tử lớp 13 - PV) bây giờ liều lĩnh và táo bạo lắm. Một số em được cha mẹ cho lên đây ôn luyện nhưng sớm nhiễm các thói ăn chơi, cũng lao vào đề đóm, điện tử, yêu đương rồi sống thử như ai vậy. Với các em ý học chỉ là chuyện thường, yêu mới là chính...”, Liên cho biết.

Cả dãy trọ nơi Liên đang sống có tất cả 10 phòng nhưng từng có tới 3 phòng là của 3 cặp “vợ chồng” sĩ tử sống thử với nhau. Cách đây đúng 3 tuần, một cặp “vợ chồng” cùng quê Thanh Hóa vừa phải khăn gói về quê vì cái thai trong bụng quá lớn, không thể bỏ được. Hai người này cùng quen nhau trên một chuyến xe ra Hà Nội ôn thi đại học và ra đến Hà Nội là dính luôn “tiếng sét ái tình”. Không hiểu chàng trai thuyết phục kiểu gì mà chỉ một tháng sau, cô gái đồng ý dọn đến ở chung. Mới đầu đến ở với nhau, cả hai tỏ ra khá hòa thuận, học hành chăm chỉ lắm.

Ấy vậy mà chỉ được một thời gian sau, số buổi lên lò luyện cứ giảm dần để nhường thời gian cho tình yêu. Kết quả là cô gái bị “dính” bầu và hôm bố mẹ hai bên lên dàn xếp chuyện của hai đứa đã không khỏi choáng váng. Mẹ của cô gái đã không ít lần khóc lên khóc xuống vì trong trí tưởng tượng của bà, bà vẫn nghĩ rằng đứa con gái ngoan của mình không thể nào làm được những chuyện như thế.

Tiếp cận với L. quê ở Mỹ Hào, Hưng Yên, đang ôn thi vào Trường Học viện Báo chí và Tuyên truyền (1 trong 2 cặp sĩ tử còn lại cùng dãy trọ với Liên) chúng tôi được biết, L. và “vợ” là T. quê ở Thái Nguyên đang ôn thi vào trường Đại học sư phạm Hà Nội tình cờ quen nhau trong một lò luyện ở Cầu Giấy (Hà Nội). Cả hai mới ra đây ôn thi từ ngoài Tết. Học cùng một lò luyện thi lại ở cùng một dãy trọ, sớm tối lúc nào cũng nhìn thấy mặt nhau nên L. và T. phát sinh tình cảm với nhau lúc nào không biết. Dù biết thời gian để ôn luyện không có nhiều nhưng lỡ có tình cảm với nhau nên cả hai đã quyết định dọn về sống chung với nhau để còn “giúp nhau học tập”.

L. tâm sự: “Biết là yêu thì sẽ ảnh hưởng đến việc học, nhưng lỡ có tình cảm với nhau rồi nên chúng em không thể xa nhau được. Với lại anh tính, bây giờ lên Hà Nội, sống xa gia đình nên có rất nhiều chuyện phức tạp. Vậy tại sao không nương tựa vào nhau mà sống? Mình còn trẻ nên suy nghĩ cũng phải thông thoáng hơn người lớn”.

Tuy nhiên, chính L. cũng phải thừa nhận từ khi về sống với nhau, thời gian vui vẻ cứ giảm dần để nhường chỗ cho những cơn cãi vã, to tiếng. “Cả hai bọn em vẫn còn ít tuổi, chưa vượt thoát khỏi cái “lốt” trẻ con nên đôi lúc chẳng ai chịu nhường ai. Em toàn phải dành nhiều thời gian để làm lành sau những cuộc cãi vã chính vì thế mà tâm trí dành cho việc học cũng bị phân tán đi. Đang lo không biết từ giờ cho đến khi kỳ thi đại học diễn ra có học hết chương trình để kịp thi không nữa. Năm nay mà rớt nữa thì chỉ có nước về nhà làm phụ hồ thôi...”, L. than thở.

...Đến học sinh mới thi xong tốt nghiệp

Chuyện các sĩ tử “lớp 13” có thời gian để tìm hiểu, yêu đương rồi sống thử với nhau còn có cớ để tin nhưng choáng váng hơn khi có những teen vừa mới thi xong tốt nghiệp, mới chân ướt chân ráo lên thành phố cũng đã tập tành sống thử.

Với sức học vào loại khá nên thi xong tốt nghiệp là M. tự tin gói ghém quần áo rời Quảng Bình ra ngay Hà Nội để tìm lò luyện thi đại học. Được bà cô giao cho hẳn một căn hộ chung cư gần lò luyện để đi lại cho tiện nên M. không phải bận tâm gì đến chuyện ăn ở. Tuần đầu mới ra, M. chỉ biết học và học.

Bước sang tuần thứ hai, anh chàng bắt đầu để ý đến cô bạn gái người Tuyên Quang có nước da trắng ngần, thường ngồi ngay trước mặt. Có nhiều hôm M. ngồi học mà mắt cứ để vào “người ấy” như kẻ mất hồn. Thế rồi chuyện gì đến cũng phải đến. Không dám rủ người yêu về sống cùng vì sợ bà cô phát hiện nhưng thi thoảng cứ 23h đêm trở lên là M. lại alô bảo người yêu đến “ôn bài qua đêm”!

Lơ là nhiệm vụ ôn thi khi lên thành phố, nhiều sĩ tử đã đánh mất những cơ hội bước chân vào giảng đường đại học, thậm chí phải trở thành những ông bố, bà mẹ bất đắc dĩ ở độ tuổi chưa đáng có.

Qua những lần chat chit trên mạng, nữ sinh T. (Thái Bình) tình cờ biết Q. (Bắc Ninh). Tình yêu giữa họ nảy nở khi họ nhận ra cả hai đều có chung chí hướng trở thành bác sĩ, đều thi khối B. Tuy nhiên, Q. là sĩ tử “lớp 13” đã có “thâm niên” trượt đại học 1 năm nên được bố mẹ tạo điều kiện cho ra Hà Nội ôn thi từ hồi cuối năm 2008. Hai bên giao hẹn với nhau khi nào thi xong tốt nghiệp THPT là T. phải xin gia đình cho ra Hà Nội học ôn cho bằng được để có điều kiện “giúp đỡ” nhau.

Để trấn an phụ huynh, T. phải “cầu cứu” chị gái đứa bạn thân đang học đại học ở Hà Nội gọi điện về “bảo lãnh” thì gia đình mới chịu cho lên. Vừa bước chân lên đến bến xe Mỹ Đình, T. đi thẳng về phòng trọ của Q. và sống với nhau như một cặp “vợ chồng sĩ tử” thực thụ. Khỏi phải nói, đôi sĩ tử này đã quấn lấy nhau như một đôi sam sau những tháng ngày xa cách.

Chị gái đứa bạn thân biết đến can ngăn thì T. hờn dỗi: “Chị nhìn thấy em đang hạnh phúc mà không mừng lại còn dùng lời lẽ để chia cách. Em và anh ấy yêu nhau đã lâu, không có cơ hội bên nhau nhiều nên phải tranh thủ từng giây, từng phút. Mong chị thông cảm và thấu hiểu cho em”. Bà chị bạn nghe T. nói thế cũng đành bó tay ra về.

Sống thật với nỗi hoang mang

Khi hỏi một số sĩ tử, bạn không sợ sẽ ảnh hưởng đến việc ôn luyện của mình hay sao mà lại lao vào yêu đương, sống thử? Nhiều người hồn nhiên trả lời, sống thử có gì là xấu đâu. Họ lý giải rằng, việc rời gia đình lên thành phố ôn luyện khiến họ rất thiếu thốn tình cảm nên sống thử hòng “bù đắp” cho nhau cũng là một chuyện dễ hiểu. Một số khác lại cho rằng, trong môi trường học tập cần phải có người để trao đổi bài vở thường xuyên thì việc sống thử vừa giúp họ thuận lợi trong học tập lại thỏa mãn được vấn đề tình cảm...

Tuy nhiên, khi đề cập đến cảm nhận của mỗi người sau một thời gian sống thử với nhau thì đại đa số đều thay đổi hẳn thái độ. Một số im lặng, cúi đầu một cách khó hiểu. Một số thật thà bộc bạch: “Khi về sống thử với nhau, bọn em chỉ nghĩ đơn giản là biết có được làm sinh viên hay lại trượt, lại phải về quê lấy chồng sinh con nên tranh thủ sống với nhau.

Nhưng sống thử rồi mới biết cuộc sống không lãng mạn như mình nghĩ. Tự do bị hạn chế. Việc học chẳng đâu vào đâu. Lúc nào cũng thấp thỏm lo sợ mất người yêu và sợ người nhà lên phát hiện. Hoang mang hơn cả là học không vào, càng học càng thấy lỗ hổng kiến thức càng nhiều...”. Đấy không chỉ là tâm trạng riêng của một người mà là tâm trạng chung của rất nhiều sĩ tử đang sống thử. Họ rất hoang mang nhưng không dám nói ra vì sợ xấu hổ.

Giadinhnet

Read More..

Thương hiệu 9x là đây ;))

Gõ trên Google từ rất ngắn “9x”, kết quả trả về có thể gây ngỡ ngàng khi 9x xuất hiện ở đó không phải là “một thế hệ năng động”, “thế hệ bứt phá”, “thế hệ của những trào lưu mới”… mà tràn ngập những thông tin về “sexy”, khoe thân hay các kiểu ăn chơi nhảy múa. Thế hệ 9X và cuộc “nổi loạn” về tình dục?

Có phải thế hệ 9x đang định vị mình với những hình ảnh gây “sốc” hay truyền thông đang có cái nhìn méo mó, quá đáng về một bộ phận thích thể hiện rồi khái quát lên gương mặt của một thế hệ luôn được kỳ vọng của tương lai?


Từ câu chuyện cũ “9x vào nhà nghỉ”

Ngay phần đầu khi tra từ “9x” trên Google, kết quả trả về là video “9x vào nhà nghỉ” trên Youtube. Phóng sự này từng gây xôn xao dư luận, có sức lan truyền khủng khiếp hồi tháng 10/2007.

Gặp lại phóng viên Ngọ Văn Anh - người thực hiện phóng sự này - mới hay đến bây giờ anh vẫn không thể quên được phóng sự này. Trước tiên, vì nó đã từng khiến anh gặp không ít sóng gió, lao đao và trong một giai đoạn, cứ mở máy là thấy tin nhắn “bỏ bom”, dọa nạt.

Nguyên nhân của việc bị đe dọa là nhân vật 9x “hành sự” ở nhà nghỉ được mô tả trong clip truy ra phóng viên Ngọ Anh là tác giả của phóng sự. Thêm nữa, một “tai nạn nghề nghiệp” mà Ngọ Anh mắc phải khi dựng phóng sự này là nhờ một đôi bạn trẻ “đóng thế” lúc đi vào nhà nghỉ để đảm bảo tính logic câu chuyện và kết quả là họ bị hiểu lầm và cũng… suýt kiện anh.

Phóng viên Ngọ Văn Anh: “Tuổi trẻ thì thường sống cảm tính. Tôi thích ai, theo đuổi ai đó thì bỏ cả thời gian vàng ngọc để có người mình thích. Tư duy “giật giây” cũng khiến các bạn trẻ dễ bị tác động, lôi kéo ảnh hưởng của nhau. Sự bùng nổ của Internet, các phương tiện kỹ thuật số có nhiều mặt tốt nhưng cũng khiến người trẻ dễ dãi, ít chịu phân tích, cân nhắc đúng - sai. Thế nên trong giới 9x mới có câu “Dân ta không biết sử ta/ Cái gì không biết thì tra Google”!


Sự khủng hoảng trong giáo dục xảy ra trong nhà trường, sự xung đột thế hệ diễn ra ở nhiều gia đình, vì thế theo lẽ tự nhiên, nhiều 9x muốn bung phá để giữ cá tính, lối chơi, bạn bè nhưng nhiều khi… phá không đúng! Các chuyên gia giáo dục và các nhà xã hội học có lẽ sẽ có những lý giải thỏa đáng và những giải pháp hiệu quả cho vấn đề này…”

Tác giả khẳng định: Chỉ trừ mấy giây trong clip về cảnh đôi bạn trẻ đi vào nhà nghỉ phải nhờ một đôi bạn khác thay thế, còn lại toàn bộ những hình ảnh trong đó đều trung thực từ thực tế quá trình anh đi tìm hiểu qua các khu, phố nhà nghỉ như Gia Lâm, Hoàng Quốc Việt…

Ngọc Anh và đồng nghiệp đã lia được cảnh “nóng” của hai đôi bạn trẻ ở hai nhà nghỉ khác nhau. Họ dắt nhau vào đây khi trên vai áo còn nguyên phù hiệu nhà trường (và tất nhiên, những cảnh chỉ có hai người với nhau phải dùng kỹ thuật dựng để che bớt khi đưa lên mạng).

Những người thực hiện phóng sự đó cho rằng đó là một vấn đề xã hội ngày càng trở nên nóng bỏng. Một bộ phận không nhỏ các bạn trẻ thuộc thế hệ 9x đang có quan điểm và cách hành xử rất “thoáng” về vấn đề tình dục. Kết quả (hay hậu quả?) là những khủng hoảng tinh thần ập đến, là những ca nạo phá thai ngoài ý muốn và những “bà mẹ trẻ con” phải rời ghế nhà trường.


Ngọ Anh đã shock khi thấy cô bé hàng xóm học lớp 10 gọi bạn trai là “chồng”; Khi các chàng trai cô gái tuổi teen thoải mái bàn luận về thân thể người khác bằng thứ ngôn ngữ … “nổi loạn”.

Khi được phỏng vấn, bác sĩ Nguyễn Huy Bạo, Giám đốc Bệnh viện Phụ sản minh chứng bằng số liệu: “Gần 30% tỷ lệ nạo hút thai là các bạn trẻ thế hệ 9x”.

Vậy mà không ít ông bố mà mẹ khi được phỏng vấn vẫn khăng khăng: “Làm gì mà chúng nó hư như thế!”

Những lý giải về “thương hiệu”… “chìm” của 9x

Gần hai năm sau phát giác hiện tượng “9x vào nhà nghỉ”, phóng viên Ngọ Anh (sinh năm 1976, nay đang công tác tại Ban Thời sự, Đài TH Kỹ thuật số VTC), trăn trở: “9x giờ còn bạo hơn trước, dám nghĩ, dám làm, quyết đoán và nổi loạn hơn trước. Điều này có thể chứng minh qua hàng loạt vụ việc có thể thấy ngay trên đường phố hay qua các trang báo, diễn đàn, blog trên mạng”.


Cái nhìn về 9x của tôi đến nay có một vài thay đổi so với khi làm phóng sự đó”, Ngọ Anh trầm ngâm nói”Khi đó tôi nhìn 9x với con mắt của người anh, người chú chứ không có sự chia sẻ. Còn bây giờ, nếu làm lại, tôi muốn hiểu hơn về các bạn trẻ. Tôi muốn các em tự tin nói lên suy nghĩ của mình, để các bạn đồng trang lứa cho biết họ nghĩ gì về bạn bè mình, về những cuộc “nổi loạn” kia và khi xã hội lên án các em thì có quá không?”.

Rồi Ngọ Anh tự trả lời: “Tôi có thể chia sẻ được với lối sống mà nhiều người cho là nổi loạn của 9x, thế nhưng vẫn không thể “đồng lõa” khi hậu quả của nó nhiều hơn kết quả. Cái được là sự hưởng thụ nhất thời của cá nhân, nhưng cái mất thì rất nhiều, có khi mất cả đời”.

“Anh có cho rằng có những lúc truyền thông đi quá đà khi mô tả một số hiện tượng, về một bộ phận giới trẻ để rồi khái quát lên cả một thế hệ. Và nhiều bạn trẻ 9x khác sẽ nói: chúng tôi không như thế!?”, chúng tôi hỏi.


“Tôi nghĩ rằng truyền thông làm nhiệm vụ chỉ dẫn cũng cần, nhưng điều thế hệ 9x cần không kém là môi trường sống, môi trường giáo dục tốt để các em có thể hòa nhập và khẳng định bản thân theo chiều hướng tích cực.

Trong một vài tình huống, có thể chia sẻ cho việc hai em học sinh có quan hệ tình dục khi yêu nhau thực sự, vẫn học giỏi, cùng nhau vượt qua những chuyện buồn vui ở trường cũng như trong đời sống. Nhưng thế không có nghĩa là chúng ta cổ xúy cho lối sống buông thả”.

“Kinh tế, văn hóa, truyền thông… của VN chưa bằng phương Tây. Tại sao không học những thứ để làm cho mình giỏi hơn, theo kịp họ về những lĩnh vực ấy mà lại học họ về lối sống và chuyện quan hệ tình dục? Chúng ta đã phù hợp với điều ấy hay chưa?”, phóng viên Ngọ Anh đặt vấn đề.

Không rõ với câu hỏi đó chính 9x trả lời thế nào, nhưng có một điều rõ ràng là chân dung 9x không chỉ có phóng túng, nổi loạn và táo bạo trong việc quan hệ tình dục ở tuổi đến trường.


Đối tượng còn lại là những người dám nghĩ, dám làm, quyết đoán, có nhu cầu khẳng định mình trên nhiều lĩnh vực của cuộc sống. Họ có tư duy rõ ràng, mạnh mẽ trong việc lựa chọn lối sống cho mình. Đối tượng này cũng không phải là ít trong thời đại có điều kiện sống tốt hơn như ngày nay.

“Tôi gọi họ là đối tượng “chìm”, ít bộc lộ, chỉ có điều xã hội không nhìn thấy ngay và thấy rõ”, phóng viên Ngọ Anh nói.

“Mỗi người trẻ có những nét đáng yêu khác nhau và phải rất dũng cảm để không bị lôi kéo. Thế nhưng, giống như hai nhóm khác nhau, mỗi nhóm có lối sống theo kiểu khác nhau và nhóm này mỗi ngày bị lôi đi một đứa; nhóm kia mỗi ngày kéo về được một đứa…”, tác giả phóng sự “9x vào nhà nghỉ” dí dỏm nói.

Tạm thời bây giờ câu hỏi 9x khẳng định “thương hiệu” của thế hệ mình như thế nào vẫn chưa có câu trả lời. Nhưng hẳn rằng với sức bật của tuổi trẻ, họ sẽ không muốn gắn kèm thế hệ mình với những “nổi loạn” về chuyện “xxx” như những hiện tượng bề mặt ở đâu đây.

Việt Nam không có cách mạng tình dục trong giới trẻ, có chăng là sự “nổi loạn” trong vấn đề này ở một bộ phận nào đó.

Tôi chưa bao giờ né tránh chuyện đó, nhưng nếu coi như là câu chuyện cửa miệng thì cũng không hay lắm. Không xấu, nhưng cũng chả đến nỗi tự hào mà khoe ra. Khoe thành tích quan hệ tình dục với 30 đứa bạn gái như một cậu trên báo kể à? Đúng là bệnh hoạn!


Bạn tôi có đứa đi qua đêm với “cave” suốt, điện thoại cũng đầy tin nhắn sex. Có lần nó cũng rủ tôi đi, tôi không dám, thế là nó rủ đứa khác. Tôi nghĩ, ” have sex” với cave thì hay ho gì đâu?!

“Have sex” với người yêu thì lại là vấn đề khác. Thẳng thắn mà nói thì khó ai có thể trả lời “không” lắm. Tôi thích con gái không phải loại mít đặc, nhưng tất nhiên cũng không phải loại dễ dãi.

Theo tôi, không “thử” thì tốt hơn, không nên “thử” cả với người yêu. Tất nhiên không phải vấn đề trinh tiết ở đây, chuyện này thì cãi nhau cả ngày, mà là vấn đề khi yêu nhau thật thì không ai nói “thử” thì mới “yêu” cả.

Read More..

Dạo chợ đêm sinh viên

Một bầu không khí nhộn nhịp và náo nhiệt ở khu chợ đêm Dịch Vọng, Cầu Giấy được mang đến bởi những gương mặt, dáng hình còn rất trẻ. Bởi đơn giản, đây là khu chợ mang thương hiệu của chính họ - Chợ đêm sinh viên.


Giày dép là một trong những mặt hàng được số đông sinh viên để ý khi dạo chợ đêm

Không chỉ là đi chợ

“Giày dép đại hạ giá đây! Mua một đôi tặng một cái túi! Mua nhanh kẻo hết túi!” - câu chào khách dí dỏm từ phía gian hàng giày dép ngay đầu chợ khiến không ít người bật cười thoải mái. Dù có hay không có nhu cầu nhưng ai cũng dừng lại đôi lát để trông mặt anh chàng bán hàng vui tính và hài hước. Đó chỉ là góc sinh động nhỏ trong một không gian chợ náo nhiệt nơi đây.

Đúng với tên gọi của mình, chợ đêm sinh viên thực sự là một không gian dành riêng cho các bạn trẻ. Không chỉ là địa điểm lý tưởng mua hàng giá rẻ với những người có túi tiền eo hẹp, chợ đồng thời còn là nơi để chính các bạn sinh viên thử nghiệm khả năng kinh doanh của mình, cũng như mưu sinh kiếm sống. Chợ nhỏ, chợ Dịch Vọng, Cầu Giấy chỉ có khoảng hơn 200 gian hàng nhưng phải đến hơn một nửa là của sinh viên. Có thể nói, độ tuổi trung bình của cả người mua và người bán ở khu chợ này vào loại trẻ đặc biệt so với những nơi khác.

Sinh viên bán cho sinh viên. Chính điều này cũng tạo nên một bầu không khí mua bán vô cùng cởi mở và thân thiện. Họ - vì cùng chung độ tuổi, cùng là sinh viên, nên thật dễ dàng nắm bắt nhu cầu và sở thích của nhau. Những mặt hàng đựợc bày bán đa dạng, phần lớn đều là những vật phẩm thiết yếu cho cuộc sống sinh viên: từ quần áo, giày dép, đến chăn gối, bát đũa, và cả mỹ phẩm, đồ trang sức…

Giá thành rẻ là một trong những lý do hấp dẫn nhất thu hút sinh viên đến với khu chợ này. Những dân sành đi chợ ai cũng có thể thuộc lòng giá của từng loại mặt hàng nơi đây: 10 - 40 nghìn đồng một chiếc áo, 80-100 nghìn đồng một chiếc quần bò, giày dép thì khoảng 50-100 nghìn đồng một đôi tùy loại, những mặt hàng như tất, khăn mặt, bàn chải thì luôn được rao với giá 10 nghìn 3 (thậm chí là 4) đôi/chiếc… Đó là mức tiền làm hài lòng bất cứ bạn sinh viên nào, đặc biệt là những ai có nguồn ngân quỹ không dư dả..

Với sinh viên các trường cao đẳng, đại học khu vực Xuân Thủy - Cầu Giấy như HV Báo chí, ĐH Quốc gia, Sư phạm, Thương mại… chợ đêm Dịch Vọng còn là điểm giải trí lý tưởng mỗi tối cho những ai ngại (hoặc không có điều kiện) đi chơi xa. Đôi khi đi chợ cũng là cách để xả hơi, giảm căng thẳng và mệt mỏi sau một ngày học hành vất vả. Vì đặc trưng đó, chợ đêm sinh viên ngày càng thu hút đông sinh viên, không chỉ riêng khu vực này. “Chợ của sinh viên, dành cho sinh viên. Mình là sinh viên, tuy nhà không gần nhưng cũng phải đi thử một lần cho biết chứ” - Thu Trang - HV Báo chí nhà ở Giảng Võ giải thích.

Giá rẻ giật mình, chất lượng cũng… giật mình

Giá rẻ như cho, thuận mua vừa bán, nhưng chất lượng của những sản phẩm này thì thực sự khiến người ta phải giật mình. Hằng, ĐH Sư phạm ngán ngẩm cho biết chiếc áo ngủ giá 10 nghìn cô mua tại chợ chỉ mặc một hôm là đã rách. Hải - HV Báo chí cũng than phiền: “Quần bò nếu mua màu đen, giặt 4 lần vẫn cứ xô nước màu đen. Áo phông phơi vài lần là đã mục. Giày dép thì khỏi nói, đi đôi bận đã đứt quai, rơi đế là chuyện bình thường”.

Quần áo, giày dép dùng hỏng có thể bỏ. Nhưng những loại mỹ phẩm chất lượng tồi thì thực sự là một hiểm họa với các bạn trẻ. Chỉ chiếm vài gian hàng nhưng chợ có đến cả trăm loại mỹ phẩm được bày bán vô cùng đa dạng. Thật khó hiểu khi những sản phẩm với thương hiệu nổi tiếng như nước hoa CK, kem làm trắng Olay, Essance… dù được người bán cam đoan là “hàng xịn” có hộp và bao bì đàng hoàng, lại có giá chưa đến trăm nghìn.

Rất nhiều mỹ phẩm rẻ tiền, chất lượng kém bày bán tại chợ. Vì thế bạn phải hết sức tỉnh táo khi mua những mặt hàng này

Đứng chung với những thương hiệu này là vô số sản phẩm rẻ tiền, không rõ xuất xứ chỉ 10-20.000 đồng/sản phẩm, mà nhìn vào không thể biết được thành phần cũng như thời hạn sử dụng. Không ít nữ sinh đã nếm đủ nỗi khổ dị ứng, nổi mụn, ngứa da… sau khi trót làm đẹp bằng loại mỹ phẩm rẻ tiền này. Thanh Thảo, ĐH Sư phạm là ví dụ. Sau lần dị ứng vì dùng thử kem làm trắng Pond “xịn” giá rẻ, cô bạn sợ tới tận bây giờ.

Hàng rẻ, nhưng chất lượng thấp nên dù được bán với giá “bèo” thì vẫn là cao so với giá trị thực của chúng. Vì vậy, không phải không có chuyện mua hớ ở chợ. Mạnh, ĐH Thương mại là con trai nên khá ngại khoản mặc cả. Bởi vậy mà cậu trả tiền luôn khi chủ sạp ra giá đôi xăng-đan cả trăm nghìn đồng. Đến khi hỏi ra mới biết giá trị thật của nó thấp hơn đến vài chục nghìn. “Thà mình mua đắt ngoài cửa hàng một chút, còn hơn ra chợ mua xong mới biết mình bị hớ, chẳng khác nào đi chợ mà bị móc túi” - cậu ví von.

Và văn hóa không sinh viên ở… chợ sinh viên

Đến chợ đêm sinh viên, hẳn không ít bạn cảm thấy khó chịu vì thứ mùi tanh hôi còn vương lại của chợ rau cá buổi sáng. Chợ nhỏ, đông người, nên khá ngột ngạt và khó chịu. Cổng chợ chính là nơi phản ánh rõ nhất điều này. Đứng ở ngoài cổng chỉ chừng vài phút, nếu ai không quen sẽ phải nhăn mặt và che mũi vì mùi rau cá còn chưa hết. Ai quen rồi thì lại vô tư ăn uống thậm chí ngay gần những đống rác, mặc cho sức khỏe của mình có bị ảnh hưởng hay không.

Rác rưởi vứt bừa bãi, mất vệ sinh khiến không ít người phải "nín thở" khi đi qua

Có họp chợ tất phải có hàng ăn. Những món thuộc loại “khoái khẩu” của sinh viên từ nem chua rán, xúc xích nướng, nước mía, sấu dầm, chè thập cẩm…. đều đủ cả. Món ngon, vừa túi tiền, không khí ăn uống lại thân mật vui vẻ - những lý do đó đủ để các bạn lờ đi hoặc bỏ qua vấn đề vệ sinh nơi này. Hơn nữa, không ít sinh viên còn “chung tay” cùng người bán hàng vô tư để lại những que xiên, túi nước dưới chân ngay sau khi ăn khiến cổng chợ trở nên thật thảm thương bởi những bãi rác to nhỏ.

Thêm vào đó, nạn móc túi, móc điện thoại thực sự là nỗi lo sợ của sinh viên khi đi chợ đêm bởi không gian đông đúc, chật hẹp là điều kiện lý tưởng cho những kẻ gian chôm chỉa đồ.

Theo Dantri.com.vn

Read More..

Đỗ đại học là con đường ngắn nhất tới sa đọa!?

Xã hội khuyến khích, gia đình ủng hộ để tất cả sĩ tử cố gắng phấn đấu mục tiêu đỗ đại học. Nhưng dường như đỗ đại học lại chính là con đường ngắn nhất tới chốn ăn chơi, sa đọa?

Truyền thông đã làm hư giới trẻ?

Trong khi một số báo chí đã khai thác đủ loại “dân chơi” với những đêm đốt tiền và lắc “hết mình” trong vũ trường, quán bar; các trò ăn chơi thác loạn, nghiện ngập, “khoe hàng”… Chương trình “Nhật ký Vàng Anh” của VTV3 — Đài THVN xây dựng một serie về các cô cậu học sinh thời đại @ lúc nào cũng “băn khoăn”, “lo lắng” với các tình huống đi chơi nên mặc bộ cánh nào, phụ huynh đòi đi kèm thì ứng xử ra sao, thích — không thích cô/cậu này nọ… Trong khi bài hát của phim nói về cô bé học trò áo trắng tung bay, “sách luôn giữ chặt trong tay” nhưng hầu hết các cảnh quay đều là Vàng Anh học bài… trên giường, rồi đi chơi nhóm với những suy nghĩ “ngây thơ” một cách giả tạo. Có thể nói, chương trình này rất giàu… tính kịch!


Giới trẻ ngày càng sa vào hưởng lạc mà dần đánh mất mục đích sống? (Ảnh minh họa)


Một loạt các show của đài đều sử dụng… kỹ thuật số với tần suất từ ngữ “số hoá” chóng mặt: Hội tụ số, Hành tinh số, Chat với 8X, Giải trí @, Thú chơi @, Sự lựa chọn @, Café @... có khi còn xây dựng các “tượng đài” 8X, 9X ăn chơi sành điệu với… tuyên ngôn bất hủ họ tự “sắc phong”: “Chúng tôi là đại diện tiêu biểu của giới trẻ Việt Nam”!

Cho đến những tờ báo dành riêng cho tuổi học trò, sinh viên cũng chỉ đăng loạn những thông tin về ca sĩ này, diễn viên nọ...

...và khi sinh viên làm hư chính mình!


Cờ bạc, lô đề không phải là hiện tượng mới lạ gì trong giới sinh viên. Chỉ cần lượn một vòng quanh các trường có nhiều nam sinh viên như ĐHXD, ĐHTL, ĐHGTVT… là có thể thấy ngay dịch vụ lô đề trá hình dưới các quầy bán xổ số mọc lên như nấm. Tầm từ 4h -5h30, lực lượng nam sinh viên tạt ù vào các quầy này đánh mấy con lô có khi nhiều gấp mấy lần số sinh viên đang… ngồi trên thư viện nghiên cứu.

Uống rượu đã trở thành chuyện thường ngày ở huyện đối với nhiều người. Bất cứ một dịp nào: sinh nhật, lễ tết, ngày cuối tuần… thậm chí là chả cần “nhân dịp“, các sinh viên cũng tụ tập chén tạc, chén thù.


Sinh viên nhậu còn ác chiến hơn bất cứ ai! (Ảnh minh họa)


Rồi thì chuyện yêu lại càng thêm "kinh dị" khi một nữ sinh viên tên D. (ĐH Luật Hà Nội) lúc bạn bè hỏi “đã yêu mấy người” thì hồn nhiên trả lời: “Để tao đếm đã”. Và cô nàng đếm thật. Mỗi cái tên con trai tương ứng với một ngón tay xòe ra. Một lúc cũng được chừng 6, 7 người. Tưởng hết rồi, bạn bè le lưỡi lắc đầu. Nhưng một lúc nàng lại bổ sung: “À quên, còn anh X”. Độ phút sau lại “Ý chết, anh K chưa có trong danh sách”. Ngán ngẩm, bạn bè gọi nàng là “người đẹp có trái tim vô số ngăn”.

Sinh viên Việt Nam đang ở đâu trên bản đồ thế giới?

Có lẽ câu hỏi này, chỉ có chính bản thân những sinh viên mới có thể trả lời được mà thôi!
The 24h
Read More..

Teen tập tành… yêu thử


Yêu như một cách để “trải nghiệm”, để… học hỏi, thậm chí, chỉ yêu… cho biết- những quan niệm lệch lạc trong tình yêu có thể mang đến những hệ luỵ khó lường…


Yêu … cho biết!

Đứng trước ngưỡng cửa tình yêu, nhiều teen cảm thấy hết sức băn khoăn, bối rối. Nhiều người vì thế, đã vội yêu, bât chấp tình cảm, cảm xúc của bản thân. Họ lý giải: Có yêu mới biết. Cứ ngồi một chỗ chờ tình đến thì biết đến bao giờ!!

Trang là sinh viên ĐH năm thứ nhất. Trang ở trọ cùng phòng với ba người cùng trường. Vừa kịp quen thân, Trang đã nghe các chị ra “tối hậu thư”: Cuối năm phải có người yêu ra mắt cả phòng!”

Ban đầu Trang cũng hoảng, vì từ bé đến giờ chỉ biết học, một cái nắm tay còn chưa từng, đừng nói là yêu. Nhưng rồi, cuộc sống sinh viên mở ra trước mắt Trang rất nhiều mối quan hệ. Trang cao ráo, trắng trẻo, không có gì nổi bật nhưng cũng sớm là đích ngắm của nhiều chàng trai. Các chị cùng phòng ra sức vun vào, ra sức “rèn giũa”: Con gái, tội gì. Yêu vào lại được chiều chuộng, quà cáp. Không yêu cũng … phí hoài cả tuổi thanh xuân(?!). Những “lí thuyết” ấy ngấm dần, ngấm dần vào đầu Trang, cùng với việc chứng kiến các chị tíu tít hẹn hò, tíu tít người yêu đã giúp Trang vượt qua những ngượng ngập, hoài nghi ban đầu. Chẳng bao lâu, Trang đã thực hiện đúng “cam kết” có- người- yêu ra mắt phòng của mình. Trang đồng ý yêu Dũng, một người cùng xóm trọ, mặc dù chẳng hề rung động lắm. Những gì khiến Trang xiêu lòng, chỉ là vì sự quan tâm chỉn chu của Dũng và lí do… Dũng gần chỗ Trang ở, lại học cùng trường, tiện có xe đưa đón đi về!!!
(Ảnh minh họa)

Trang vốn nghĩ, cái gì cũng có thể học. Yêu cũng vậy. Cô chọn Dũng như một thử nghiệm đầu đời, để biết “mùi yêu” là như thế nào.

Còn Sơn, 19 tuổi, với mác con nhà giàu, đẹp trai, ga lăng, Sơn rắp tâm “đi tìm tình yêu”. Chiến lược của cậu là yêu càng nhiều càng tốt, càng nhiều đối tượng càng tăng cơ hội khám phá, lựa chọn. Sơn yêu hết cô này tới cô khác, thời gian yêu cũng chóng vánh đến phát sợ, chỉ vài tháng, thậm chí vài tuần!

Nhưng người như Trang, như Sơn hiện nay không hiếm. Những cuộc tình chóng vánh, những mối quan hệ bắc cầu. Vài ngày online, nấu cháo điện thoại, nhắn tin là quen, là thích, rồi yêu. Với những người này, ngay từ khi bắt đầu mối quan hệ đã xác định chỉ là “thử”, là “trắc nghiệm”, nên quyết không để xảy ra “hậu quả đáng tiếc”. Tư tưởng yêu thử chẳng mất gì, không hợp lại chia tay, nên họ vô tư thử, vô tư yêu. Tình yêu của họ ngay từ nền móng đã èo uột, hời hợt nên hạnh phúc họ nhận được cũng chẳng nhiều…

Xin chờ tình đến rồi hãy yêu!

Dễ thấy tình yêu không đơn giản như chọn mua một món hàng, càng không thể dễ dàng thử rồi thay, thay rồi thử như vào một cửa hàng quần áo. Yêu “thử” bắt nguồn từ những lầm tưởng, suy nghĩ thiếu chín chắn đã khiến teen rơi vào những bi kịch của tình yêu.

Háo hức với tình yêu đầu nhưng Trang lại không có tình cảm sâu sắc với người yêu của mình. Hai người ở gần nên lúc nào cũng có nhau, kè kè như hình với bóng khiến Trang nhiều lúc mệt mỏi như bị trói buộc. Đó là chưa kể, Dũng là người hay ghen. Anh ta kiểm soát mọi mối quan hệ của cô, Trang yêu mà như rơi vào… lưới, bùng nhùng, ngột ngạt.

Tình yêu kéo dài được hơn nửa năm thì Trang không chịu nổi nữa. Khi cô đòi chia tay. Nhưng Dũng nổi cơn thịnh nộ, đe doạ, chửi mắng, khóc lóc…. Trang nghẹn ngào, cô không dám thú nhận bất cứ điều gì. Cô sợ hãi trốn tránh Dũng, chuyển xóm trọ, đổi số di động, nhưng một thời gian dài vẫn không yên vì bị Dũng làm phiền, quấy rối.

Còn Sơn, bước qua tuổi 19 với số mối tình khó liệt kê hết, cậu ngày càng thấy tình yêu vô vị. Tiếng tăm về một Sơn “Don Juan” chẳng mấy chốc đã bay xa. Khi Sơn chợt nhận ra mình đã yêu người bạn thân hồi phổ thông của mình thì đã muộn. Cô bạn gái có tình cảm với Sơn từ lâu, nhưng không chịu nổi cách sống, cách yêu bữa bãi của cậu đã bỏ cuộc. Đến khi nhận được lời tỏ tình từ Sơn thì cô chỉ còn biết nghi ngờ… Sơn cay đắng nhìn cô đến với một người con trai khác. Đó là lần đầu tiên Sơn cảm nhận được trọn vẹn sự ngu ngốc bấy lâu và cái giá quá đắt mình phải trả..

Tuổi teen thường xuyên phải đối mặt với những áp lực khó gọi tên từ cuộc sống. Và nhiều teen quyết định coi yêu như một cách “giải khuây”. Yêu để khoả lấp nỗi cô đơn, để… bằng bạn bằng bè, yêu để tìm được một lựa chọn cho tình yêu đích thực. Teen vẫn cho rằng, yêu như thế là vô hại, cho mình và cho cả đối phương.

Nhưng tình yêu không phải là một cuộc chơi. Nó cần sự nghiêm túc, chân thành từ cả hai phía. Teen chọn yêu “thử” chính là chọn một trò chơi nguy hiểm cho mình. Sự xơ cứng, chai lì những cảm xúc yêu thương vì “thử” quá nhiều sẽ làm teen mất đi khả năng cảm nhận tình yêu, dễ dẫn tới đánh mất mình trong cuộc chơi dại dột.

Hơn nữa, từ “thử yêu” đến “thử” những cám dỗ của tình yêu, của lối sống truỵ lạc, vô trách nhiệm không phải là xa. Đó mới là khởi nguồn của nhiều bi kịch. Tuổi teen thường được cho là tuổi đẹp nhất của đời người, bạn chẳng nên vì bất cứ nguyên do không đâu nào mà chạy theo những điều vô nghĩa để làm hoen những tháng ngày tươi đẹp này. Teen hãy tự chuẩn bị cho mình những kiến thức, kĩ năng về tình yêu- lối sống, sức khoẻ giới tình… để biết tự bảo vệ mình rồi hãy nghĩ tới tình yêu. Hơn cả, tình yêu đòi hỏi sự đồng điệu trong tâm hồn, sự thăng hoa trong cảm xúc. Yêu không thể vội, càng không thể mơ hồ. Xin chờ tình đến rồi hãy yêu, vì trong cuộc sống, có rất nhiều thứ không cho phép chúng ta được thử. Và nào ai biết, bước sai một bước đầu đời, có thể bạn sẽ phải trả một cái giá đắt cho cả cuộc đời…

Theo K14

Read More..

Du học sinh 9X - ngày đầu tiên đi học




(SVVN) Mùa Thu - mùa tựu trường, cũng là mùa nhiều người trẻ lên đường du học. SVVN chia sẻ cùng bạn một chuyên trang thông tin tiện ích với những người trong cuộc là các bạn du học sinh, cựu du học sinh và trải nghiệm thú vị của họ.



BÙI HOÀNG TONY (ngành Economics & Informatics, ĐH Braunschweig, Đức): QUA ĐỨC GẶP BÃO… GIÁ!

Bui Hoang Tony.jpg

Trường ĐH tôi đang theo học nổi tiếng về chuyên ngành Thương mại Điện tử (khá mới mẻ ở Việt Nam). Tôi sang Đức cùng một nhóm các bạn Việt Nam khác. Khi sang đến đó, tôi rất bỡ ngỡ. Khó khăn nhất là bạn phải giỏi tiếng Đức mới có cơ may hiểu bài. Chi phí cuộc sống ở Đức khá là đắt đỏ nên tốt nhất phải có một kế hoạch chi tiêu thật hợp lý.

TỪ ĐỨC ÂN (ngành IT, Sydney Institute of Business and Technology (SIBT), Australia): THÍCH SỰ HÒA ĐỒNG, SỢ… HÀNH TÂY!

Tu Duc An.JPG

Từ Đức Ân

SV với giáo sư ở đây đi uống cà phê với nhau là chuyện thường tình. Du học sinh châu Á ở đây khá nhiều nên cũng thoải mái. Về phần học thì chỉ cần nghe tốt một chút là ổn. Thầy cô rất thích các SV đặt câu hỏi. Càng hỏi nhiều càng tốt. Trường có cả phòng lab để thực hành, làm online test... rất tiện. Khó khăn tôi gặp phải là vấn đề ăn uống vì dân bên này nấu gì cũng cho hành Tây. Đôi khi thèm đồ ăn Việt ghê gớm. Thời tiết khá là lạnh, xuống tới 9-10oC vào mùa đông.

PHAN LÊ NA (ngành Finance & Acounting, ĐH Oklahoma, Hoa Kỳ): LÀM TỐT VIỆC CỦA MÌNH, SẼ ĐƯỢC YÊU MẾN!

Phan Le Na.jpg

Phan Lê Na

Về sự thân thiện, bạn bè Mỹ có người này người nọ. Tất cả họ nói chuyện với mình nhưng khó nhớ được tên mình. Về phía thầy cô, dĩ nhiên sẽ tỏ ra thân thiện với mình, vì đó là công việc của họ. Chỉ cần bạn đừng quá nhút nhát là được. Hội du học sinh khá năng nổ nhiệt tình, họ giúp đỡ tôi những điều cơ bản phải biết khi qua đây, nhưng để hòa nhập được với môi trường mới thì tôi phải tự thân vận động thôi. Nghe có vẻ nghiệt ngã nhưng một khi bạn đã chọn cho mình con đường du học, tức là bạn phải có cái nhìn khách quan về mọi thứ, quan hệ và quyền lợi. Bạn làm tốt việc của mình thì không việc gì phải lo đến chuyện không được yêu mến.

NINH THỊ LAN PHƯƠNG (ngành Marketing Management, Business Academy Minerva (BAM), Đan Mạch): CÔ ĐỘC Ở XỨ TIÊN CÁ

Ninh Thi Lan Phuong.jpg

Ninh Thị Lan Phương

Mình chọn Đan Mạch thực ra cũng theo ý bố mẹ vì có người thân bên này. Trường mình theo học có rất ít SV châu Á nên cảm giác khá hụt hẫng. Tuy nhiên điều đó cũng tạo điều kiện cho mình thực hành giao tiếp. Thời gian học ngắn, chỉ có 2 năm nên chương trình khá nặng. Nhưng ưu điểm là học xong có thể đi làm thuần thục ngay. Thư viện ở đây không hữu ích lắm nên đa số SV đều phải mang bài về nhà làm. Trường không có nhiều chương trình hỗ trợ cho SV nước ngoài nên mình gặp khá nhiều khó khăn, nhất là SV châu Á. Hoạt động ngoại khóa (như lễ hội) cũng không có. SV chỉ biết học và học để hoàn thành học kì rồi ra trường đi làm.

TRẦN BẢO TRÂM (sinh 1989, ngành Kế toán Tài chính, ĐH MDIS- Management and Development Institude of Singapore): TẬP NẤU ĂN, THÍCH NGHI CHỦ NHÀ TRỌ
Vì chưa bao giờ động đến việc nhà bếp nên chuyện ăn uống cũng là mối lo của mình. Ăn ngoài thì rất tốn kém, nên không còn cách nào khác là phải nấu cơm. Ba ngày trước khi sang Sing, mẹ mới chỉ cách... cắm nồi cơm điện. Mình nấu cơm và mua thức ăn bên ngoài. Có người quen sang thì mẹ gửi đồ ăn từ Việt Nam.
Tran Bao Tram- du hoc sinh singapore.jpg

Trần Bảo Trâm

Sau này có bạn vào ở cùng phòng thì share tiền đi chợ nấu cơm, nhưng mình phải nhận nhiệm vụ rửa chén (vì không biết làm gì khác ngoài việc nấu cơm và rửa chén). Vậy nên các bạn trước khi đi du học nhớ học thêm về nữ công gia chánh nhé! Ở KTX thì không được thoải mái nấu ăn. Nhiều nội quy của KTX rất nghiêm, chuyện gì cũng phạt tiền... kể cả quên mang chìa khoá. Mình quyết định chuyển ra ngoài thuê nhà trọ. Sống ở nhà thuê tùy thuộc rất nhiều vào chủ nhà. Nếu là người Hồi thì không được nấu thịt heo, có những gia đình không cho SV nấu ăn... Rồi giá tiền điện nước, internet... rất tốn kém.

NGUYỄN PHƯƠNG ANH (sinh 1989, Texas A&M University - Corpus Christi City – Texas, Hoa Kỳ):
“LÀM QUEN” GIÁ RAU XANH VÀ… MÚI GIỜ

nguyen phuong anh.jpg

Nguyễn Phương Anh

Mới sang đây, cảm giác hơi lạnh. Mình được thầy giáo Rodrigueznau đón ở sân bay. Thầy rất thân thiện, nhiệt tình giới thiệu với mình về trường và những thứ mình sắp phải học. Từ sân bay mình được dẫn về khu KTX của trường. Mình share phòng KTX với 1 bạn người Mỹ, cũng khá thoải mái. Ở KTX, mình nấu ăn chung với mấy anh chị SV người Việt. Có những món như ở quê nhà. Nhớ nhất là bữa đầu đi siêu thị mua đồ ăn tá hỏa vì rau xanh bên này đắt kinh khủng. KTX ở nằm ngay trong khuôn viên trường nên đỡ phải đi lại nhiều, muốn lòng vòng bên ngoài thì phải đón xe bus. Hồi đầu sang đây do chưa quen múi giờ tớ ngủ nhiều kinh khủng, còn giờ thì quen rồi.

NGUYỄN NHỤY LAN (sinh 1989, ngành Nursing, Santa Ana College, Hoa Kỳ): MANG CƠM VIỆT ĐẾN TRƯỜNG!

nguyen nhuy lan.jpg

Nguyễn Nhuỵ Lan

Một tuần tớ học 4 buổi, từ sáng đến chiều. Tớ tự làm cơm hộp với các món Việt Nam ở nhà mang đến trường ăn trưa vì giờ nghỉ trưa rất ngắn, không kịp về nhà ăn. Với lại đồ ăn Mỹ vẫn chưa quen khẩu vị. Đồ ăn ở canteen trường tớ thật là kinh khủng. Ngành học của tớ chỉ kéo dài trong 2 năm. Sau đó tớ sẽ đi làm, chờ 2 năm sau nữa học tiếp chương trình ĐH (vì không có lớp ở ĐH ngay).

NGUYỄN SON (ĐH Monash, Melbourne, Australia): KHÔNG CÓ THỜI GIAN… ỦY MỊ!
Ban đầu mình gặp khó khăn vì tiếng Anh của người Úc mình nghe không hiểu mô tê. Dẫu tự tin với vốn ngoại ngữ của mình nhưng qua Úc mình cần phải học thêm nhiều. Cuộc sống thường nhật thay đổi. Khí hậu lạnh nên mình thường mặc áo ấm, khẩu phần thịt nhiều hơn (vì rau rất đắt). Với khẩu phần ăn đó, mình rất dễ bị tăng cân. Phòng trọ ở chung thì không đắt (khoảng 90 đôla Úc/ tuần). Chỉ cần làm thêm 9 giờ đồng hồ ở nhà hàng là mình trả được một tuần tiền trọ.
Nguyen Son- trai- du hoc Uc.jpg

Nguyễn Son

Trường ĐH thì rộng hơn mình tưởng tượng, phải đi bằng xe hơi chứ đi bộ thì... chỉ có nước gãy chân. Vì thế, như nhiều SV khác, mình phải tính chuyện “cày” ở trang trại cà chua vào những kì nghỉ, trong học kỳ thì phụ nhà hàng để tậu một chiếc xe hơi làm phương tiện đi lại. Xe hơi bên này không đánh thuế nên khá rẻ, chỉ tích góp trong một thời gian ngắn từ tiền làm thêm thì mình đã có thể mua được một chiếc chạy tốt. Nơi mình học có rất nhiều người Việt sinh sống nên tìm phòng trọ không khó. Cũng vì thế mà đời sống SV đỡ buồn vì xa nhà. Công việc làm thêm và học tập ngập đầu nên không thời gian để... ủy mị!

QUANG HƯNG, (ĐH Bowdoin -Mỹ, ngành Kinh tế): “Lên kế hoạch để có 4 năm du học thật hữu ích trước khi trở về!”
Sang đây, những bài học đầu tiên của mình không phải chỉ là kiến thức trên lớp, mà là cách sống của các bạn trẻ Mỹ: họ lịch thiệp, tôn trọng nhau và sống tiết kiệm. Họ thường xuyên chào hỏi, nói cảm ơn, xin lỗi, hoặc đơn giản là chủ động dọn dẹp sau khi ăn uống. Đây thực sự là một chuyến đi phiêu lưu, và khiến mình cảm thấy phải không ngừng học hỏi tiếp. Mục tiêu khi đi xa của mình là sử dụng 4 năm sao cho thật có ích, học và làm được càng nhiều điều càng tốt, học cách sống tự lập, để sau khi tốt nghiệp sẽ trở về và hoàn toàn tự đứng trên đôi chân của mình!
(theo svvn)
Read More..

Sinh viên 9X- đi tìm chính mình!


10 năm, đủ để thấy những tân SV sinh năm 90 khác những tân SV sinh năm 80 thế nào. Cùng SVVN khám phá phiên bản SV mới…


Trước đây, từ thế hệ thường được dùng để chỉ những nhóm người có những cách biệt lớn về thời gian. Còn bây giờ dẫu chỉ trong khoảng 1 thập niên (ví như 8X -9X) cũng đã có những khác biệt. 8X ở Trung Quốc được gọi là "Dâu tây", 9X được gọi là "Thạch". "Dâu tây" được nhắc nhiều đến sự "nổi loạn" của những cá nhân tiêu biểu, trong khi đó "Thạch" được xem là những người bị ảnh hưởng ghê gớm vào thời điểm chủ nghĩa tiêu dùng lan tràn, họ được quá cưng chiều và no đủ trong sự giàu có. Nhưng "Thạch 90" ở VN đang dần xoay chuyển cách nghĩ về một thế hệ 9X "thích đi bar và clip sex".

Thời SV 80, họ mê đắm các tuyên ngôn. Họ tự phát ngôn về ước mơ, mục đích của mình trên phương tiện truyền thông và phải là những phát ngôn gây shock. Nhưng với nhiều SV 9X hôm nay, sẽ khó có ngay câu trả lời nếu bạn hỏi: 30 năm nữa anh là ai. Họ chỉ trả lời chính xác: năm sau tôi thế nào, cùng lắm là kế hoạch 5 năm. Chấm hết! Đôi khi tuyên ngôn chỉ đơn giản được "biếm họa" thế này: "Sống là phải có idea, nói chuyện là phải funny, yêu đương là phải hotly, mà làm việc là phải money".

Trên một topic của TTVNOL có đến hơn 90 trang viết (tính đến thời điểm này) luận bàn về sự khác biệt giữa 8X và 9X. Như một lẽ thường sẽ có những ý kiến bênh vực 9X, chê bai 8X và ngược lại. Xin trích đăng một vài ý kiến của các member để các bạn tham khảo:

svvn2.jpg



"8X đời đầu sinh gần thời bao cấp nên cách nghĩ sẽ khác 9X. 9X sinh vào thời kinh tế thị trường đầu óc nhanh nhạy và năng động hơn, kiếm tiền rất khá. Nhưng 8X sống tự lập hơn 9X. 9X sinh ra với đủ đầy vật chất nên không cần cù bằng 8X được". (chwtpwt)

Trong một thời gian dài "Dâu tây" và "Thạch" ở Trung Quốc đã có sự va chạm. Một thầy giáo đã phát biểu rằng: "8X đôi khi nổi loạn, họ thích tranh cãi với tôi nhưng họ nghe lời tôi, trong khi đó 9X biết rõ ràng bảng lương của tôi và biết chắc rằng tôi không thể trách mắng hay rầy la chúng". Với VN thì "Dâu tây" phần lớn dường như vẫn còn thụ động trong học hành trong khi đó "Thạch" đã có nhiều lá thư kêu gọi cải cách giáo dục, đưa những "đơn hàng" lớn tới các quan chức giáo dục và không phải đều không có kết quả tích cực!

Phỏng vấn ngẫu nhiên 2 bạn 9X ở quán Cay, gần hồ Giảng Võ tôi nghe một danh sách dài các loại bar, pub, vũ trường và thậm chí là những đặc tính riêng của mỗi nơi. Họ nói đã đi bar vài lần trong dịp sinh nhật, vui chơi. Và họ nhấn mạnh về việc đi-bar-không-bằng-tiền-của-bố-mẹ. Họ bảo họ không thuộc nhóm VIP trong lớp, mài quần ở bar, vũ trường nhưng đi là để biết và có khái niệm rõ ràng về nó. Với họ, tìm hiểu sự sang trọng, đó là lấy kiến thức!

Trong các giảng đường, 9X đẹp và thanh lịch hơn. Thời của 8X người ta sẽ ít thấy những cô gái trang điểm rất nghề, mặc đồ rất ton-sur-ton, nước hoa lịch lãm đến trường. Người ta sẽ ít thấy những chàng trai để tâm đến loại mỹ phẩm hợp với mình. Trên blog của Jĩnninh-36, phần "TV show i like that I recommend", ghi MTV, HBO - những thứ khi 18 tuổi những SV 80, 81 không có khái niệm. Trên blog của SKY người ta thấy những gương mặt thanh tú, xinh đẹp, đi chơi ở những nơi lịch lãm hay tự làm những món ăn như kim bắp, sushi...

anh minh hoa bai SV 5.JPG



9X bây giờ thích các quán ăn nhanh, thích những không gian đẹp, sang trọng. Đây là câu trả lời của một 9X về việc thích những gì nếu mai là sinh nhật bạn. Câu trả lời rất có thể sẽ cho bạn một góc nhìn 9X: "Mình muốn rất nhiều sách, DVD phim, CD ca nhạc (take note: Three Times bản đẹp), nến (đặc biệt là nến đặt trong hộp nhôm nhỏ hình trụ dẹt, khi đốt có thể thả vào trong bình/ly thủy tinh), hoa (sen, ly, nếu là ly hồng thì kèm phi yến, hồng tỷ muội), thú bông, nước hoa (mùi thanh hoặc Lolita Lernpicka), thiệp (của Blue Angel), áo, một chầu Megastar, một chầu BBQ, một chầu cooktail,... và còn nữa".

9X năm nay 18 tuổi, chưa đủ nhiều năm sống và cơ hội để làm nên những chuyện lớn, nhưng họ sẽ nhanh chóng nổi bật. Hình ảnh một thế hệ SV 90 đang định hình dần, và chắc chắn không mờ mờ, nhạt nhạt. Rất nhiều người tin như thế.

8X "phủi" và cá tính, 9X hàng hiệu và tinh tế

Ngo My Trang - 1990.jpg

Ngô Mỹ Trang

9X Ngô Mỹ Trang - sinh viên Đại học Ngoại ngữ - ĐHQGHN

: Thời trang của 8X thường thiên về sự đơn giản và thuận tiện. Còn với 9X, xu hướng thời trang thực sự nổi bật và phá cách hơn mà mạnh hơn là phong cách thời trang unisex. Đi ngoài đường phố, sẽ không quá khó khăn để nhận biết một cô bé thuộc thế hệ 9X.

Có những shop thời trang dành riêng cho 9x như shop "Chắp vá" (Đường Thành - HN)…với những kiểu dáng quần áo rất phóng khoáng, đầy màu sắc và quan trọng là không giống ai. Mình nghĩ đó cũng chính là ưu điểm của 9X - tự tin thể hiện cái tôi của mình rất mạnh mẽ.

8X Phan Thị Hoài Thương:

Phan Thi Hoai Thuong - 1987.jpg

Phong cách thời trang 8X đơn giản. Có chăng nét cá tính nổi lên cũng là "phủi" một chút thôi. Trong vài năm gần đây thì bắt đầu phong phú và đa dạng hơn. Tuy nhiên vẫn có thể thấy rõ ranh giới này bởi 8X mà đặc biệt là sinh viên 8X thường xài đồ theo tiêu chí đa phong cách. Còn 9X: sành hàng hiệu hơn và bắt gu tinh tế, kén chọn hơn.

Nhạc 8X hàn lâm, dance 9X hoang dã

anh minh hoa bai SV 1.JPG



9X Phạm Ngân Hà - Đại học Văn hoá Hà Nội:

Pham Ngan Ha - 1990.jpg

Dòng phim thần tượng, nhạc thần tượng thực sự đã đi sâu vào đời sống của 9X. Trong khi lứa tuổi mình thích nhạc của Hàn Quốc và thiên về các ngôi sao châu Á,… thì 8X vẫn trung thành với các bản nhạc quốc tế hơi hàn lâm một chút. Thậm chí cả về nhảy cũng vậy, có một vài anh chị mình quen sinh năm 1983, 1984 có nói với mình rằng họ đi học nhảy là để hỗ trợ cho công việc và sức khoẻ. Vì thế họ thường chọn khiêu vũ cổ điển, latin hay dance sport,…Còn 9X thì thích các điệu nhảy mang tính chất giải trí, hoang dã hơn như hip hop,…

8X Le Thi Hanh.jpg

Lê Thị Hạnh

8X Lê Thị Hạnh

: Sinh viên 8X tính đến thời điểm này hầu hết đều đã là sinh viên năm thứ 2, 3, phần nào đã trải nghiệm cuộc sống nên thường suy nghĩ già dặn hơn, nhiều chiều hơn. Gu âm nhạc cũng vì thế mà có sự khác biệt so với thế hệ sinh viên 9X mới. Với 8X, có lẽ thịnh nhất là Breakdance, mang một cái gì đó mới mẻ nhưng khá nhẹ nhàng và phù hợp với độ "trầm" mang nét đặc trưng của 8X. Mình thích nghe nhạc quốc tế với các ca khúc của các diva như Maria Carey, Celine Dion... Với những 8X đời đầu thì nhạc nhẽo sẽ còn "cổ điển" hơn nữa.

8X là gam trầm, 9X là gam nóng?

8X Trần Quốc Thắng (khoa Chứng khoán, Học viện Tài chính):

tran quoc thang.jpg

"Đại bộ phận 8X chúng mình khi bước vào cống trường đại học, bắt đầu quãng đời sinh viên đều đã xác định một mục đích cụ thể, một cái đích đến. Với mình, sống là làm việc. Nói là tự lập thì hơi quá to tát, nhưng phải học cách tự lập. Thế hệ bọn mình có thể nói là đã khá năng động so với những đàn anh đàn chị đi trước nhưng vẫn có sự chậm chạp trong việc update những cái mới và sống nói chung do chủ kiến của bố mẹ nhiều hơn. Trong tình yêu, có lẽ mình được coi là cổ hủ khi thích một cái gì dài hạn. Có thể nói, 8X tụi mình có độ trầm và chín chắn".

Vu Thi Thanh Huyen - 1990.jpg

Vũ Thị Thanh Huyền

9X Vũ Thị Thanh Huyền (Học Viện Báo chí và Tuyên truyền):

Theo mình nghĩ 9X bọn mình có nhiều điều kiện để thể hiện cái tôi trong cuộc sống, ít bị gò bó về mặt gia đình như 8X. Nhiều bạn có sự phá cách trong lối sống đi kèm với những hình xăm, đó là một trào lưu, thể hiện tính cách mạnh. Không có gì là hư hỏng nếu nó không quá đà, 9X tiếp thu cái mới và biết điểm dừng. Có thể nói, bọn mình bây giờ mạnh mẽ và dám thử sức mình, dám "nhập cuộc" hơn những đàn anh đàn chị đi trước nhiều.

Wikipedia định nghĩa về 9X

anh minh hoa bai SV 3.JPG


9X là nhóm lớn lên cùng với sự phát triển của kinh tế, công nghệ thông tin và nhiều sự kiện mở cửa Việt Nam ra với thế giới. Họ được miêu tả là một thế hệ tiến bộ và nổi loạn: họ tự tin hơn thế hệ trước, sẵn sàng theo đuổi những gì mình muốn, sử dụng ngoại ngữ tốt hơn, và công nghệ, đặc biệt internet là một phần quan trọng của cuộc đời họ; ngoài ra họ còn sẵn sàng từ chối những phong tục truyền thống có yếu tố lạc hậu, bỏ qua giá trị cũ kỹ của thế hệ lớn hơn, nghe nhạc Tây, theo phong cách sống và thời trang nước ngoài... Vì những điều trên, họ được gọi là những người có tố chất công dân toàn cầu trong một thế giới phẳng và rất được dư luận xã hội chú ý trong cách ứng xử.

(theo SVVN.vn)

Read More..

Có thể tin nhau trong thế giới ảo?



(SVVN) Có thể tin nhau không, khi người ta có thể biến hoá, tự khai sinh và khai tử nhân vật đó trên mạng?

1. Cái chết của một blogger

Vào khoảng tháng 6/2007, một trong những blogger Việt rất có tiếng khi đó là Saukam đã hoàn toàn ngừng hoạt động, sau đó không lâu những tin tức đầu tiên về cái chết do tai nạn máy bay của Saukam được tung lên mạng và lan truyền với một tốc độ không tưởng. Toàn bộ giới blogger ngỡ ngàng và sửng sốt.

Rất nhiều người ban đầu không tin nhưng với sự chứng nhận của rất nhiều blogger có tiếng tăm khi đó thì dường như cái chết của Saukam là sự thật. Vì Saukam từng là một hot girl trong giới blog với rất nhiều bức ảnh đẹp ngất ngây, nên việc một cô gái xinh đẹp và được cộng đồng mạng yêu mến đột nhiên “pass away” là một trong những điều vô cùng shock cho blogger Việt khi đó.

Hàng ngàn comment trong một ngày tại blog của Saukam, rất nhiều những entry và blast đã để dòng chữ R.I.P Saukam (yên nghỉ), rất nhiều các blogger khác đã để ảnh của Saukam làm avatar như một lời tưởng nhớ - một trong những hot girl khá nổi tiếng của Việt Nam với profile là đang sống tại Mỹ đã ra đi một cách bất ngờ...

Saukam.jpg
Saukam

Nhưng câu chuyện không dừng ở đó...

Chỉ một thời gian không lâu sau, một loạt những blogger nổi tiếng nhất của giai đoạn đó như Họa My và Nỡm đồng loạt công khai những thông tin chứng thực rằng Saukam là một... fake blogger - một blogger giả. Tức là toàn bộ những thông tin và hình ảnh của Saukam là bịa đặt, sự thật “Saukam” là một cô gái sống ở Hà Nội, không xinh đẹp và ấn tượng như những hình ảnh được sử dụng trên blog, không ở Mỹ và cũng chẳng có tai nạn máy bay nào cả.

Ngay sau đó là những tin tức vạch mặt những hot girl của thế giới ảo khác như Linh Jenny hay Zinlina... Giới blogger Việt ngỡ ngàng nhận ra rằng mọi thứ đều chỉ là những sự ảo tưởng không có thật, và thế giới ảo có những bất ngờ không ai có thể lường tới....

2. Sống “ảo” như thật

Câu chuỵên về Saukam và những hot girl ảo cùng thời là một minh chứng rõ rệt cho sự phức tạp trên mạng. Đó là lý do rất nhiều người không tin vào bất cứ ai trên mạng trừ những người họ đã gặp trực tiếp. Có rất nhiều những nhân vật rất nổi tiếng trên mạng thực ra là ảo hoàn toàn. Họ có một cuộc sống ảo từ đầu đến cuối.

nhung.jpg
Nhung

Họ tạo ra một profile bịa đặt, chọn mọi ảnh cá nhân và ảnh đại diện là những hình ảnh của một nhân vật nào đó dễ thương, hấp dẫn hoặc ấn tượng, nhưng lại chưa được ai biết đến. Sau đó họ “sống” với nhân vật mà mình tạo ra đó, cũng kết bạn, cũng chia sẻ, cũng đưa lên những tâm sự hoặc hoạt động hàng ngày... tất tần tật mọi thứ đó đều là giả hết. Nhưng họ có thể “sống ảo” thật tới mức rất nhiều người tin đó là một người có thật, xinh đẹp, tài năng mà lại hòa đồng, thế là bỗng nhiên họ trở thành một “thần tượng mạng”.

Có không ít những cuộc sống ảo như thế tồn tại trên mạng mọi lúc mọi nơi. Họ có nhiều bạn bè đến nỗi bạn ngỡ rằng “làm sao có thể ảo được, họ có nhiều bạn thế cơ mà?!”, những người bạn đó nói chuyện, trêu đùa, tâm sự như với một người bạn thật, vậy làm sao ảo được?

Nhưng rất nhiều người không biết rằng đôi khi những người thích sống ảo đó tạo ra... nhiều blogger dởm khác và các blogger phân thân này trò chuyện như những người bạn biết nhau ngoài đời. Bạn nhìn thấy sự trò chuyện đó, và bạn tin rằng đã có người chứng thực rằng đó là một nhân vật thật. Nhưng rất nhiều sự thật đã được phơi bày, và thế giới mạng hỗn loạn cũng như mất lòng tin vào chính nhau...

3. Mất lòng tin

Thế giới rộng lớn của Facebook với những sự kết nối vô tận của nó cũng vừa xảy ra một “cái chết” đình đám. Vào ngày 25/5, một trong những tên tuổi lớn của Facebook nói chung và FFS nói riêng đã “ra đi” – đó là một cô gái trẻ mang tên Sorin.

sorin.jpg
Sorin

Cái chết của Sorin được lan truyền rất lớn trên Facebook với nguyên nhân là ung thư não cách đó chừng sáu tháng và không thể chữa khỏi. Một khung cảnh kiểu “tang lễ mạng” lại diễn ra tại trang cá nhân của Sorin, rất nhiều những “cánh hoa đen” được gửi tặng tới chủ nhân đã ra đi của trang cá nhân đó.

Cũng giống như với những cái chết khác tại thế giới blog, rất nhiều người đã nghi ngờ và đặt câu hỏi rằng đó liệu có phải là một nhân vật có thật, và tất nhiên họ nhận được lời “xác minh” từ rất nhiều những Facebook-er tên tuổi khác . Rất nhiều những cái tên rất uy tín của thế giới Facebook Việt như Danny Bùi Nguyễn, Thắng Bùi hay Evelyn đều khẳng định rằng Sorin là một người có thật và từng giúp đỡ họ khá nhiều trong việc làm code html của trang cá nhân.

Nhưng, mặc dù rất nhiều người tỏ ra thương tiếc cho cô gái trẻ xinh đẹp xấu số, thì vẫn không ít người khác đã không còn tin vào những cái chết mạng kiểu như thế này nữa. Họ chỉ im lặng trong cuộc chơi của thế giới ảo, bởi biết đâu đến một ngày lại có những thông tin chính xác rằng không chỉ cái chết mà cả những người xác minh nó cũng chẳng có thật chút nào. Thế giới mạng đã vỡ lòng tin bởi những người thật không hài lòng với chính mình và tạo ra những nhân vật trongmơ của họ... (theo SVVN)
Read More..

"Thảm cảnh" sinh viên nóng


Liên lò mò đi ra ngoài sân giữa trời tối vì cắt điện thì bất ngờ có người từ phía sau ôm chặt lấy cô và sờ mó. Liên hét lên, khi mọi người dọi đèn vào thì tên kia đã chạy mất.



Mùa nóng nực thế này, mất điện thì ai cũng khổ. Thế nhưng với những sinh viên thuê trọ ở những phòng “lô cốt” mới thấm thía hết nổi khổ sở của tình cảnh mất điện.

Chong nến ôn bài

Hơn 9h tối, điện phụt tắt, Thúy, ĐH Kinh tế, thuê trọ ở Khương Trung (Thanh Xuân) ối lên một tiếng não nề.

Lò mò thắp được ngọn nến, người Thủy đã tứa mồ hôi. Thủy lôi chiếc bàn học ra đặt trước cửa rồi ngồi học. Bạn bè trong xóm vừa ùa ra ngồi la liệt ở lối đi nhỏ trước dãy trọ, thấy thế liền bảo Thủy hâm.


Nóng nực thế này nhưng Thúy vẫn phải ôn bài bên ngọn nến.

Biết thế nhưng sáng hôm sau là thi sớm, cô than thở: “Em đã học được gì đâu, cả này nắng nóng, loay hoay mãi cũng chẳng được chữ nào. Nóng bức thế này, mất điện lại còn phải bài vở, khổ thế chứ! Muốn đưa vở phẩy phẩy cũng không được thì tắt nến ngay”.

Đang là mùa thi nên dù có nóng đến mấy thì sinh viên vẫn phải ôn bài. Thế nhưng tại khu vực Thụy Khuê, 3 đêm liên tục điện đều mất khiến dân tình lao đao trong cảnh nóng và lo lắng bài vở.

Trọ tại ngõ 262 Thụy Khuê, Thanh Tú, sinh viên năm thứ 3 trường ĐH Kinh tế Quốc Dân "phát cuồng" vì bài vở ngổn ngang. Dự định của Tú là sau khi tốt nghiệp ĐH sẽ đi du học ở Singapore, vì thế đây là thời điểm cậu chàng ôn cật lực tiếng Anh đồng thời cũng không để môn học nào bị trượt, nếu không sẽ ảnh hưởng đến việc tốt nghiệp. Vì thế, dù nóng bao nhiêu thì dân trọ quanh Tú vẫn thấy đêm đêm anh chàng đánh quần "xà lỏn" cắm cúi bên cây nến học bài.

Tại Cầu Giấy, Hoàng Anh, "con ong chăm chỉ" sinh viên năm thứ 3 trường ĐH Thương mại Hà Nội, quê ở Thanh Hóa đã ôn bài trong ánh nến suốt mấy đêm liền.

"Đang mùa thi nên có nóng mấy cũng phải học, ngày xưa bố mẹ ông bà mình có điện đâu mà vẫn sống được, học tốt ạ"- Hoàng Anh chia sẻ. Có lẽ, hiếm ai quyết tâm và kiên trì như cô bạn này, khi từ người già trẻ nhỏ đều than thở và ra ngõ hóng gió thì cô nàng vẫn miệt mài ngồi 3,4 tiếng trong phòng trọ để ôn bài.

Mất điện đi liền mất… cắp

Tuy nhiên, phải gồng mình chống chọi với nắng nóng, lo bài vở cũng chưa phải là sinh viên đã hết nỗi lo những lúc mất điện.


Sinh viên nằm vắt vẻo ngay cửa ra vào lúc 1h kém 20 sáng nay.

Tối hôm trước, Thành, ĐH Ngoại thương đến phòng cậu bạn ở Mai Dịch (Cầu Giấy) “trú chân” vì chỗ trọ của cậu mất điện, thật không may mắn vì mới ngồi được vài phút thì cũng “rụp”, tất cả tối om. Cả khu trọ nhốn nháo lên… Chỉ mười phút sau, Thành ra về thì chiếc xe đạp của cậu để trước xóm trọ đã không cánh mà bay.

Khương, một sinh thuê trọ ở đây cho hay: “Hôm qua cũng vừa mất một chiếc xe đạp. Mất điện thế này, cả khu nhốn nháo lại không để ý được là mất cắp ngay”.

Không những mất ngoài, những lúc này của trong nhà vẫn còn bị mất. Thúy cho hay, hai phòng trọ đầu dãy chỗ cô thuê tối qua vừa bị mất hai chiếc điện thoại. “Một bạn thì ra tắm quên đóng cửa, còn một bạn, mất điện nên nằm im trên giường, trộm vào lấy lúc nào mà không hề biết”.

Một nỗi sợ trong bóng tối

Vẫn chưa dừng lại ở đó, nhiều nỗi sợ khác những lúc khu trọ tối om không ít bạn gặp phải mà chẳng dám nói ra.

Mới hôm đây, Liên, ĐH KHXH&NV, thuê trọ ở cuối làng Triều Khúc (Thanh Trì) gặp tình huống hết hồn. Chả là khi khu trọ mất điện, Liên lò mò đi ra sân khi mất điện, bất ngờ có người từ phía sau ôm chặt lấy người cô. Mới đầu, Liên còn nghĩ là bạn gái nào nhưng khi tên kia đưa tay sờ mó, cô mới hét toáng. Nhưng khi mọi người dọi đèn thì tên kia chạy rồi.

Các bạn nữ thuê trọ ở khu Cầu Diễn còn đang hoang mang hơn khi nghe kể ở một khu trọ sau chợ, có mấy tên thanh niên trong làng còn xông vào tận phòng tắm của hai bạn nữ khi mất điện. “Giờ mất điện nóng đến mấy đứa con gái chúng em cũng chỉ ngồi trong phòng. Các khu khác mất điện còn có ít đèn đường chiếc sáng, chứ chỗ trọ của em mất điện là tù mù luôn”, một nữ sinh lo sợ.

Nằm đất, ngủ bờ ao

Đêm qua, nhiều khu vực ở Hà Nội tiếp tục mất điện trong cảnh nóng bức. Tại ngõ 155 và 79 Cầu Giấy, đến 11h, khi mọi người đang mừng rỡ chuẩn bị đi ngủ thì điện vụt tắt khiến tất cả đều ngỡ ngàng: "Lại một đêm không ngủ được vì nóng đây"- vừa mang ghế ra ngõ ngồi bác Ngà (số 48, ngõ 155 Cầu Giấy) vừa than thở.


Dân tình vẫn đổ ra cầu Cót (quận Cầu Giấy, Hà Nội) để hóng gió dù đã quá 12 giờ đêm

Hàng chục sinh viên từ các phòng trọ kéo nhau ra đường, với mong muốn thoát khỏi cái nóng và cơn buồn ngủ. Thế nhưng, thời điểm đó đường phố Hà Nội đã vắng hoe, có đi cũng chỉ được 30 phút rồi đành quay về ngồi uống trà đá ở cầu Cót.

Hơn 12h đêm, có đi qua bờ ao của khu vực này, mới thấy thảm cảnh của Thủ đô không điện, hàng chục thanh niên nằm vắt vẻo bên bờ ao, có bạn còn lấy nan giường ra, kê lên bàn của chị hàng thịt rồi nằm chung với nhau, chờ đợi những cơn gió đến, cũng có những nhóm ngồi chồm hỗm trên bờ thành, nam quần đùi mình trần, nữ thì áo dây quần ngố, vắt vẻo, lấp ló bên những tán lá cây.

"Ngồi trong nhà không chịu nổi đâu chị, phòng thì bé xíu, lợp bằng mái tôn, cả ngày nóng rồi đêm nó tản nhiệt ra, từ chiếc chiếu đến cốc uống nước đều nóng rừng rực đến phát khiếp. Thôi thì ra đây nằm liu riu ngủ, được chừng nào hay chừng đó"- Ngọc, sinh viên năm thứ 3 trường ĐH Sư phạm Hà Nội cho biết.

Đến quá khuya, nhiều bạn không chịu nổi vì mệt và thiếu ngủ sau hai đêm nóng nên quyết tâm vào nhà ngủ. Tuy nhiên, cái nóng khiến giới trẻ phát cuồng, nhiều bạn đã xin phép chủ nhà cho lên hành lang tầng 2 của nhà chủ, trải chiếc chiếu ra và kê gối nằm, mặc cho muỗi đốt.

Cũng có những dãy trọ cấp 4, không có chỗ thoáng mát như trên nên nhiều bạn đành lau nhà thật sạch, kê gối ngay lối ra vào và nằm ngủ. Mỗi phòng thường có diện tích khoảng 10m2, trừ bếp và nhà tắm thì chỉ còn một phần nhỏ, chỉ đủ cho 2,3 người nằm sát nhau, đầu hướng ra cửa càng nhiều càng tốt. Đến nửa đêm, Lan, cô sinh viên năm 1 trường ĐH Sư phạm tỉnh dậy thì thấy nửa người mình đã nằm ngoài đất, ngước mắt lên thấy trời mênh mông.

"Thảm" nhất là lúc gần sáng, trời đổ mưa ầm ầm, những cô cậu nằm ngoài trời và ở cửa ra vào bị tạt ướt hết. Ôm đống chăn gối ướt mưa mà Minh, sinh viên năm thứ 3 trường ĐH Giao thông Hà Nội mừng rỡ bảo: "Lâu lắm rồi mới có mưa, sướng quá".

Có lẽ, chưa bao giờ người Hà Nội lại sung sướng vì cơn mưa như đêm qua.
Theo Zing
Read More..

Cậu ấm, cô chiêu “đốt tiền nấu trứng”


Không ít những cô cậu “đốt tiền nấu trứng” chỉ để chứng tỏ "đẳng cấp" 9X của mình. Chuyện tiêu tiền vô tội vạ của những “đại gia chốn học đường” cũng gây không ít hệ lụy...
Nhân viên bán hàng tại các khu mua sắm thời trang cao cấp ở TP HCM như Diamond Plaza, Zen Plaza, Thương xá Tax... kể lại rằng, họ không ít lần bị "ngộp" với những hóa đơn của các “thượng đế” tuổi teen, có cái trị giá hơn 10 triệu đồng chỉ dành để mua quần áo, mỹ phẩm. Tại các trường học, xuất hiện những “đại gia chốn học đường”, tiêu tiền như nước, tạo thành những bang, hội "quý tộc".


Chứng tỏ "đẳng cấp" sành điệu của mình, nhiều teen đã lơ là học tập mà lao vào vũ trường, tụ điểm mua sắm một cách vô tội vạ... (Ảnh chỉ có tính minh họa)

Nam sinh “đại gia”

H., học sinh Trường Dân lập quốc tế X, vốn là con của một ông chủ salon ôtô, cậu còn được bạn bè đặt cho biệt danh H. "Hi-tech", bởi, chưa có một phương tiện kỹ thuật số đắt tiền nào không qua tay H., thời điểm "nghèo" nhất gia tài của H. cũng có hơn 5 con Laptop, 7 Mobile đời mới O2 XDA Flame, N95, N8800, Vertu, Sharp 905. Chơi thân với H. là D. và H.L., một "công tử" con cưng của đại gia ngành xây dựng, và một đại gia ngành kinh doanh bất động sản. Đây là bộ ba "tiểu đại gia" nổi tiếng trường quốc tế này.

Có lần, H. cầm cái N95 đập nát tứ tung trước mặt bạn bè sau khi bị thầy giáo dạy Toán chỉ trích vì quay bài trong giờ kiểm tra. Sau đó, H. tuyên bố một câu xanh rờn: "Bể cái này mua cái khác. Tiền thiếu gì mà lo!". Ở trường này, nhắc đến H. là đám học trò nghĩ ngay một tay "sát" điện thoại, đập điện thoại di động như một thú vui. Bị gia đình nói nặng, giận bạn gái, đến giận... thầy giáo, H. cũng đập điện thoại.

Cùng nhóm với H., nhưng D. lại chứng tỏ "đẳng cấp" của mình theo một cách chơi khác, đang dùng con Mobiado hàng hiệu giá 1.400 USD, nghe tin dân chơi công nghệ đang tụ tập quanh con Vertu nạm kim cương giá hơn 2.000 USD. Bỏ cả học, D. rủ H. và H.L. đến và tham gia đấu giá mua kỳ được. Chẳng mảy may tiếc rẻ, con Mobiado được đẩy giá lên nhanh chóng, tính sơ sơ, D. lỗ 600USD và bù thêm 1.500USD nữa.

Nhưng có lần, trong lúc cao hứng, một đứa bạn bảo rằng, nếu là con Vertu thật thì có thể giậm mạnh chân lên mà vẫn chẳng hề hấn gì. Chẳng màng cái giá 35 triệu cao ngất ngưởng, D. giậm chân thật lực lên “con dế” này để chứng minh. Sau khi giậm liên tiếp hơn 5 lần mà máy vẫn nguyên vẹn, nghe gọi tốt, D. càng được đám bạn trong nhóm nể trọng...

Nữ sinh cũng… “đại gia”

Không chỉ nam sinh, chuyện nữ sinh "đại gia" tiêu tiền cũng không ít chuyện đáng nói, có lần, thầy P. vô tình nhận được "hóa đơn" thanh toán cuối năm học của một nữ sinh đã ghi sẵn gửi về cho bố mẹ: tiền tổ chức sinh nhật 10 triệu đồng; tiền khao xe mới: 50.000 đồng/bạn (lớp 52 bạn); tiền đi sinh hoạt ngoại khóa với nhà trường: 4 triệu đồng; tiền học thêm Anh văn: 6 triệu đồng...

Với H.L., chốn thường đến của cô học trò này vào những ngày cuối tuần là vũ trường P.Đ. Có lần, các đàn anh ngớ người ra khi thấy H.L. chìa ra ba thẻ giữ rượu, tất cả là phiếu giữ rượu loại J. W, B. L, 2 chai này trong vũ trường ngốn gần chục triệu đồng để mời bạn bè. Có lần, H.L. "đỏ đen" cùng chúng bạn, vì cười giễu là không có đủ 40 nghìn đồng cho 1 ván bài cào, H.L. đã dằn mặt bằng cách dùng kéo cắt đôi tờ 500 nghìn và phán vào mặt bạn mình: "Tiền tao đốt mày cũng được chứ đừng giở cái giọng đó với tao!".

Thầy P., giáo viên của một trường quốc tế kể câu chuyện rằng, để cho con chịu học và bỏ game, gia đình của T. đã năn nỉ, dùng nhiều cách nhưng vô vọng, kể cả hăm dọa. Cuối cùng, T. ra điều kiện, nếu muốn T. học, bố mẹ phải chi 250 triệu đồng để T. tậu một bộ giáp chiến trong game Võ Lâm Truyền Kỳ, nếu không, T. sẽ bỏ học. Quá kinh hãi trước lời hăm dọa của quý tử, gia đình T. đành bấm bụng bỏ ra chừng ấy tiền cho T. sắm giáp, tiếp tục cuộc chinh chiến trong thế giới ảo...

Trước cổng Trường dân lập M.C. một buổi sáng, một chiếc xe Lexus đen bóng đỗ xịch, bước ra khỏi xe là cô gái trong chiếc áo dài trắng, mái tóc được cắt layer theo style, vai mang chiếc túi Louis Vuitton, chân đi giày cao gót để lộ những móng chân đầy hoa văn tinh xảo, tay cầm Nokia N95, đây là D., nhóm trưởng của nhóm nữ "đại gia" trường M.C.

Có lần, cầm xấp tiền gần 10 triệu đồng, D. hào phóng chia cho đám bạn mỗi đứa vài tờ mua quần áo. D. không chỉ mỉa mai những đứa bạn trong lớp thuộc dạng bình dân và cho rằng, chúng không có "đẳng cấp" để chơi chung với mình.

Thường thì cô nàng chỉ cặp kè với dân thượng lưu trong trường. Tiêu chuẩn để vào hội của D. không hề đơn giản, đồng hồ Gucci: 600 USD; laptop Sony Vaio: 2.250 USD; xe Piago LX 150: 6.000 USD; điện thoại: 800 USD; bộ nữ trang: 2.000 USD; một thẻ ATM không dưới 15 triệu đồng, xe điện PS, xách cặp chéo L.V, giày mũi nhọn kiểu dáng mới nhất của Prada hay Paul Smith. Ngay khi vào lớp 10, D. đã tổ chức sinh nhật của mình rất hoành tráng tại một vũ trường nổi tiếng dành cho tuổi "mực tím". Đận ấy, D. chi ra không dưới 50 triệu. "Đẳng cấp" của D. cũng được khẳng định từ đó.

Hiển nhiên, những 9X có cùng "đẳng cấp" với nhau thì mới có thể "ngồi chung bàn" với nhau được... Nói như M.H, học sinh lớp 11 Trường L.Q.Đ, thì: "Sĩ số lớp khoảng 30 thì có đến 7-8 bạn có phong cách xài tiền hoang phí. Các bạn sắm đồ hiệu để tạo "đẳng cấp" cho mình"...
Read More..

Powered by Blogger